"Mẹ ơi, cô giáo dạy bọn con học tập Lôi Phong, làm tấm gương tốt, sau đó còn làm việc tốt, phải viết cảm nghĩ nữa."
Tan học vào ngày thứ hai, Tống Ngôn Chi đón con trai, nghe được cậu nói như vậy.
Tống Ngôn Chi thấy cậu nhăn nhó thì nhướng mày hỏi: "Đây không phải là chuyện tốt sao?"
"Mẹ, thế nào mới gọi là việc tốt? Việc bình thường con vẫn làm không phải là việc tốt sao?"
Tại sao lại phải cố ý đi làm? Tiểu Bảo không hiểu, cậu ghét những chuyện phiền phức.
Cô giáo còn nói cậu phải giúp đỡ người xa lạ nhưng cậu không quen người ta, tại sao phải giúp đỡ người ta chứ?
Tiểu Bảo không thích người lạ, thực tế cậu còn khá cảnh giác với người lạ.
"Những việc con làm thường ngày đều là những việc con đã quen làm, là cuộc sống hàng ngày của con, tất nhiên không phải là việc xấu."
"Học tập Lôi Phong là để con sẵn sàng giúp đỡ người khác, thể hiện lòng tốt, có thể làm bất cứ việc gì, trung thành kế thừa tinh thần của Lôi Phong."
Tống Ngôn Chi vừa nói đến đây, đã dừng lại: “Đương nhiên, khi giúp đỡ người khác, chúng ta cũng không thể dốc hết một bầu nhiệt huyết. Chúng ta phải biết quan sát xem đối phương tốt hay xấu, suy nghĩ kỹ trước khi giúp đỡ, nếu không sẽ chỉ mang lại rắc rối cho bản thân."
“Mẹ, vậy con phải làm gì đây?” Tiểu Bảo nghe nửa hiểu nửa không.
Tống Ngôn Chi bế cậu ngồi lên ghế sau xe đạp nói: “Ví dụ như tưới nước cho cây khô, giúp đỡ ông bà già qua đường, tiện tay nhặt rác dưới chân, nhường ghế trên xe buýt cho những người cần... rất nhiều.”
“Mẹ ơi, nếu con làm như vậy thì con sẽ là một đứa bé ngoan phải không?”
Tống Ngôn Chi cười nói: "Đương nhiên, Tiểu Bảo vẫn luôn là một đứa bé ngoan."
Tiểu Bảo cảm thấy vui mừng, ôm mẹ càng chặt hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)