Bùi Quý Xuyên ánh mắt không tự chủ rơi vào người Tiểu Bảo.
Cậu bé siết chặt tờ giấy khen trong tay.
Quả nhiên, một giây sau, giọng nói của giáo viên vang lên: “Người đạt hạng nhất là bạn học Bùi Thuỵ Bảo của chúng ta. Ở đây cô muốn khen ngợi bạn học Bùi Thuỵ Bảo của chúng ta. Cậu ấy còn nhỏ tuổi nhưng lại viết chữ rất đẹp. Đương nhiên, nội dung cũng tràn đầy năng lượng tích cực, hình ảnh sạch sẽ, ngắn gọn vượt xa tiêu chuẩn của học sinh mẫu giáo. Các giáo viên đều rất thích. Chúc mừng bạn học Bùi Thuỵ Bảo của chúng ta.”
Mọi người kinh hãi hét lên, hầu như tất cả mọi người đều nhìn Tiểu Bảo bằng ánh mắt không thể tin được.
Bình thường Tiểu Bảo ở trường luôn cô độc một mình, tính cách kỳ lạ, có người tới nói chuyện với cậu, cậu cũng không để ý.
Theo thời gian, ngoại trừ Thiết Trụ tất cả mọi người đều không chơi với cậu.
Trước đây còn nghe người ta nói cậu ngu ngốc, là một đứa trẻ không biết nói, cho nên mới không nói chuyện với bọn họ.
Bởi vì cậu không có cảm giác tồn tại nên mọi người không để ý nhiều đến cậu.
Nhưng không ngờ rằng cậu lại tài giỏi đến như vậy, lần đầu tiên tham gia cuộc thi đã giành được hạng nhất.
Còn được các thầy cô khen ngợi rất nhiều.
Làm sao có thể?
Không thể nào.
Mẹ nói Tiểu Bảo là đồ ngốc, đầu óc không thông minh.
Còn bảo cậu bé tuyệt đối không được chơi với Tiểu Bảo.
Lần trước đi leo núi, Tiểu Bảo được cô giáo khen ngợi, chắc chắn là do người lớn trong nhà bảo cậu làm như vậy, muốn tạo ấn tượng tốt mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Mong mau ra chương mới
Kim bảo giống vương hà đúng là mẹ nào con ấy .chúc mừng tiểu bảo đạt hạng nhất. Chúc tống ngôn chi luôn hp
Dừng khúc hay không hà

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)