Bùi Hải “Ừm” một tiếng rồi mới phản ứng lại: “Hả?”
Hắn không hiểu tại sao anh cả lại đột nhiên nhắc đến chuyện xảy ra khi anh cả và chị dâu kết hôn.
"Anh ơi, sao anh lại hỏi chuyện này? Chẳng lẽ buổi tối hôm đó em đã làm gì không đúng à?"
Không thể nào, việc chính mình làm, chẳng lẽ đã xảy ra rất lâu như vậy mà anh ta vẫn không hay biết?
Đôi mắt của Bùi Hải mở to, thấy anh trai đang nhìn mình chằm chằm.
Anh ta vội vàng vắt hết đầu óc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra điều gì đó.
Chẳng lẽ là chuyện tối hôm đó khi chị dâu gả vào nhà, anh trai bảo em gái đưa cơm tới, nhưng mẹ anh lại lén lút ngăn lại không cho, còn nói để cô bị đói, nói là phải ra oai phủ đầu, cho cô biết nhà họ Bùi không dễ sống sao.
Chẳng trách trong khoảng thời gian này anh cả đối xử với bọn họ càng ngày càng lạnh lùng, hoá ra đã sớm biết được chuyện này sao?
Bùi Hải toát mồ hôi lạnh: “Anh ơi, em không phải cố ý không nói cho anh biết, lúc đó bạn bè em đều vây quanh em uống rượu, em cũng không nghĩ nhiều, em nghĩ mẹ chỉ là ra đòn phủ đầu với chị dâu, chỉ một lát sẽ không sao, em không ngờ mẹ thật sự không đưa cơm cho chị dâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



