Cậu bé nhẹ nhàng thở ra, thật ra cậu cũng lo lắng Tống Ngôn Chi sẽ không ủng hộ với cách ăn mặc này của em gái mình.
Mặc dù bây giờ bọn họ không còn sống cùng Tống Ngôn Chi nữa, nhưng chỉ cần sống trong nhà họ Bùi một ngày, bọn họ vẫn sẽ là con nuôi của Tống Ngôn Chi.
Nếu như cô không đồng ý thì bọn họ cũng không dám làm.
Bùi Quý Xuyên đi về phía em gái mình.
Bùi Điềm Điềm có chút căng thẳng: "Anh ơi, dì Tống có nói gì em không?"
Mặc dù Bùi Điềm Điềm có chút vui vẻ khi mình ăn mặc như thế này được mọi người vây quanh ngắm nhìn, nhưng mặt khác cô bé cũng có chút thấp thỏm.
Bởi vì cô bé chưa bao giờ mặc loại váy kỳ lạ này, cũng chưa từng trang điểm khoa trương như vậy.
Có cảm giác quá khác biệt với những đứa trẻ khác.
Trên đường đi có rất nhiều người quay đầu nhìn cô bé.
Cô bé vừa mừng vừa lo, cũng có chút lo lắng về việc Tống Ngôn Chi có suy nghĩ gì về mình.
So với ánh mắt tò mò của những người bạn nhỏ, cô bé có thể cảm nhận được ánh mắt của người lớn có vẻ không quá thân thiện.
Người lớn có vẻ không thích cách ăn mặc của cô bé, bọn họ đều thích cách ăn mặc của những đứa trẻ khác.
Nhưng như thế này không tốt chút nào, một nốt đỏ trên trán, mặt mày trang điểm đỏ chót như đít khỉ, chẳng có gì hay ho cả
Bùi Điềm Điềm thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy không cam tâm: "Dì ấy không nói một câu nào hết sao?"
Hôm nay cô bé tham gia một cuộc thi khiêu vũ, là người duy nhất trong lớp đăng ký biểu diễn một mình.
Chẳng lẽ dì Tống không tò mò sao?
Nếu cô bé giành được giải thưởng, cô cũng sẽ được hưởng lợi theo.
Cô bé nghiêng đầu nhìn về phía lớp học bên cạnh, đúng lúc nhìn thấy Tống Ngôn Chi cúi đầu nhỏ giọng thì thầm nói chuyện với Tiểu Bảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

