Cậu nhớ rất rõ lúc mới đến nhà Tiểu Bảo, Tiểu Bảo so với cậu thấp hơn một chút.
Nghe nói vì Tiểu Bảo là đứa trẻ sinh non, cho nên bẩm sinh dinh dưỡng không đầy đủ , phát triển chậm hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi.
Không những cơ thể chậm phát triển, yếu ớt mà còn chậm nói hơn những đứa trẻ khác.
Hơn nữa cậu bé cũng đang bận rộn chuẩn bị cho ngày quốc tế thiếu nhi, đúng như dì Tống đã nói, không hiểu sao bà nộ Bùi đối xử với cậu bé rất tốt, thậm chí còn không quá đáng với em gái giống như trước đây nữa.
Mặc dù Bùi Quý Xuyên có cảm giác bất an, nhưng tóm lại cuộc sống của bọn họ cũng đã ổn định.
Bây giờ đã ổn định rồi, cậu bé sẽ tiếp tục ở lại chỗ bà nội Bùi giống như cậu đã nói với dì Tống.
Chờ khi định thần lại, cậu bé phát hiện Tiểu Bảo đã cao hơn mình.
Cậu bé còn có chút không thể tin được, tại sao Tiểu Bảo lại đột nhiên cao hơn mình như vậy?
Người khác có thể không để ý đến, nhưng cậu bé lại nhìn thấy rất rõ ràng.
Khi ở nhà Bùi, hai người chưa bao giờ hòa hợp với nhau, mặc dù không cãi vã, cũng không nói chuyện nhưng bọn họ đều ngấm ngầm cạnh tranh với nhau.
Mỗi ngày đều thi đua với nhau xem ai có thể làm bài tập về nhà nhanh nhất, ai có thể dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ nhất, ai có thể ăn tối nhanh nhất, ai có thể viết chữ đẹp nhất...
Trong đầu cậu bé vẫn còn những suy nghĩ này.
Trong lớp có rất nhiều bạn học nhưng không ai trong số bọn họ có thể khiến cho Bùi Quý Xuyên có cảm giác như vậy.
Không biết tại sao, chỉ có Tiểu Bảo mới có thể khơi dậy tinh thần tranh đấu của cậu bé.
Tiểu Bảo thở hổn hển đến phòng học, cậu bé đưa tay lau mồ hôi, Thiết Trụ từ phía sau cũng chạy tới, đầu đầy mồ hôi: “Tiểu Bảo, sao cậu lại chạy nhanh thế? Tôi gọi cậu, cậu cũng không đáp lại.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


