Bùi Điềm Điềm kinh ngạc một chút, nhìn vào trong nhà.
Liền thấy Chu Xảo đang nói chuyện với bà nội Bùi.
Lúc đầu, cô bé còn tưởng là mình nghe nhầm.
Dì Chu Xảo thích mình như vậy, sao có thể muốn đưa mình trở về bên kia được?
Không phải dì ấy nói dì Tống không thích cô bé sao?
Sau đó cô bé lại nghe thấy Vương Diễm Mai cao giọng nói: "Cái gì? Đưa trở về? Tại sao? Người đi rồi lấy ai làm việc trong nhà này đây?"
Nói đến đây, mặc dù Vương Diễm Mai rất không thích bé gái, cảm thấy chỉ là đồ lỗ vốn, nuôi cũng lãng phí.
Nhưng quả thật có một cô bé làm việc trong nhà, bà ta sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Mặc dù Bùi Điềm Điềm vẫn còn nhỏ nhưng có lẽ vì cô bé thường xuyên bị họ hàng sai bảo, nên cô bé làm việc nhà rất giỏi.
Cô bé không thể nấu ăn, nhưng có thể giặt quần áo quét dọn vệ sinh.
Còn có thể dọn phân dọn nước tiểu cho ông già, đây mới là điểm bà ta hài lòng nhất.
Cho dù lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, nhưng dọn phân dọn nước tiểu cho ông già là chuyện bà ta ghét bỏ nhất.
Nếu như không phải các con đều trưởng thành rồi, ông già lại có tiền lương hưu, được cấp nhà thì bà ta đã không thể nào vượt qua được khoảng thời gian này.
Bùi Điềm Điềm đến nhà, đã giúp bà ta giảm bớt rất nhiều gánh nặng.
Cháu trai mới là quan trọng nhất.
Bùi Điềm Điềm tức giận đến mức cắn môi, sau khi nghe những lời ghê tởm của Vương Diễm Mai, cô bé còn có gì mà không hiểu.
Bà nội Bùi chính là đối xử với cô bé như một người hầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)