Sau khi xuống xe, hai giáo viên một trước một sau dẫn phụ huynh học sinh đi, lại phân phát một số cái túi cho bọn họ.
"Lần này chúng ta định làm là một chuyến dã ngoại hoạt động công ích, mục tiêu là đỉnh núi này. Bởi vì mỗi khi đến dịp nghỉ lễ, có rất nhiều người đến đây leo núi, đã vứt lại rất nhiều rác thải, mọi người nhìn thấy nhớ nhặt kỹ một chút, ai cũng có trách nhiệm bảo vệ cảnh quan. Ngoài ra, nhiệm vụ của học sinh và phụ huynh ngày hôm nay là so tài với nhau xem ai có thể leo lên núi trước sẽ nhận được phần thưởng của giáo viên.”
Bọn trẻ nghe vậy đều lập tức hò reo hưởng ứng, vô cùng hưng phấn nóng lòng muốn lên đường.
Cũng may hôm nay có phụ huynh giữ lại, nếu không hai người giáo viên có kéo cũng không kéo lại được.
Hôm nay là ngày nghỉ lễ nên có rất nhiều người tới đây leo núi.
Nhìn thấy một đám trẻ con cũng tới leo núi, thỉnh thoảng bọn họ còn dừng lại nhìn xem.
Tiểu Bảo bị kẹp giữa bố mẹ, hai bàn tay nhỏ bị hai người trái phải nắm lấy.
Mặc dù khuôn mặt nhỏ căng thẳng nhưng niềm vui vẫn có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Bọn họ vừa xuống xe đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Cô ta chợt cảm thấy đau lòng.
Tình mẫu tử dường như được khơi dậy.
Lại nghĩ đến thái độ trước đó của Tống Ngôn Chi và Bùi Duật Sâm đối với mình, trong lòng cô ta càng cảm thấy khó chịu.
Cô ta tỏ vẻ lạnh lùng tiến về phía trước nói: "Quý Xuyên, cháu lại đây."
Một tiếng gọi này không hề thân thiện, giống như đang ra lệnh.
Bùi Quý Xuyên sửng sốt một lúc, quay đầu nhìn lại, đã nhìn thấy người phụ nữ đáng ghét đó lại nói chuyện với mình.
Cậu bé cảnh giác rụt người về phía Tống Ngôn Chi, đây là một động tác hoàn toàn theo bản năng, nhưng lại đâm vào tim Chu Xảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Đáng đời cho Bùi điềm điềm và chu xảo với vương diễm mai định hại người mà giờ hại mình. Thương tống ngôn chi. Mong mau ra chương mới


-250407.png&w=256&q=75)
