"Mẹ, anh Tiểu Chí thế nào rồi ạ?" Triệu Lệ Nam mặc dù ngây thơ nhưng đứa nhỏ cũng vẫn thấy nghi hoặc, cho nên lúc Hứa Đào nấu mì, Triệu Lệ Nam liền hạ giọng ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi thăm.
Sau khi Hứa Đào nhìn thoáng qua mì trong nồi mới cúi đầu xoay người ngồi xuống cùng đứa nhỏ mặt đối mặt, lúc cô nói chuyện nghiêm túc đều thích cùng Triệu Lệ Nam mặt đối mặt để nói: "Mẹ anh Tiểu Chí đối xử với anh ấy không tốt, hôm nay anh ấy không có nơi để ngủ, cho nên đợi lát nữa ăn mì xong, con và anh Tiểu Chí ngủ chung có được không?"
Chu Hải Chí nói muốn ở trong phòng khách tránh mưa, nhưng đứa nhỏ mới năm tuổi, Hứa Đào có thể lạnh tâm lạnh phổi sao? Cô không thể! Dù sao cô là người trưởng thành bình thường, cô không thể mặc kệ đứa nhỏ năm tuổi đáng thương như Chu Hải Chí được.
"Vâng, anh Tiểu Chí và con ngủ chung! Tốt!" Triệu Lệ Nam nhếch miệng cười.
Dù sao đứa nhỏ cũng cảm thấy mỗi ngày cha mẹ dỗ cậu ngủ, buổi sáng cậu tỉnh lại đều là một mình không vui vẻ, có anh Tiểu Chí cùng một chỗ ngủ, cậu hẳn là sẽ rất vui vẻ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)