Thạch Đầu vì suốt ngày chơi ở hẻm nhỏ nên làn da đen tuyền, trong hẻm không có đèn đường chỉ có ánh đèn mờ nhạt phát ra từ phòng khác nhà cô, Hứa Đào dắt Tiểu Nam xoay đầu lại.
Thạch Đầu đứng dưới ngạch cửa ngẩng đầu nhìn Hứa Đào, lúc này nó không giống như con khỉ quậy phá lớn gan như thường ngày, nó đứng thẳng tấp hướng về phía Hứa Đào khom lưng trịnh trọng nói lời cảm ơn: "Dì, cám ơn ngài!"
Thạch Đầu trước đây không hiểu chuyện vẫn vô tư ở hẻm nhỏ chơi đến ngây ngô, đến giờ ăn là về nhà, tuy rằng ba bữa cơm không phong phú nhưng chỉ cần không bị đói bụng là được, nó cũng không có khái niệm nghèo giàu là gì, nhưng hôm nay nhìn thấy ba xúc động không kiềm chế được, mẹ thì đứng bên cạnh khóc thút thít, nó mới chợt nhận ra được rất nhiều điều từ cuộc sống này.
Chính vì nhà nó quá nghèo nên mới bị yếu thế!
"Chuyện nhỏ thôi, con mau về nhà đi!" Hứa Đào nhìn Thạch Đầu cười nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

