“Xem đi con cười nhìn tưởng ngốc không đó!” Hứa Đào cầm ảnh chụp xem, nhìn biểu cảm tiểu gia hỏa mà phụt cười.
“Không ngốc, mẹ, Tiểu Nam đẹp” Hứa Đào nói ngốc tiểu gia hỏa không vui phùng má
“Nơi nào không ngốc, ngốc mà!” Hứa Đào cố ý trêu bé.
“A! mẹ” Tiểu Nam ầm ĩ bò đến đầu gối Hứa Đào: “Tiểu Nam không ngốc!”
“Phải phải rồi, Tiểu Nam chúng ta thông minh nhất” Thật hết cách mà, cô đành ôm bé lên khen
Đứa nhỏ bắt đầu biết phân biệt xấu đẹp rồi, nghe Hứa Đào nói ngốc liền không vui, còn muốn Hứa Đào phải khen bé mới chịu, mỗi lần nghe cô khen giỏi quá liền ưởn ngực đắc ý.
“Bây giờ con đi cho gà con ăn đi, hôm nay gà con ị phân, Tiểu Nam vẫn chưa lấp đất lên đúng không?” Hứa Đào buông đứa nhỏ xuống đồng thời nhắc nhở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



