Triệu Vệ Quốc khẽ cười: “Em có thể lựa chọn không kể cho nó nghe!” Người đàn ông duỗi tay đem cái chăn lông mỏng đắp cho Tiểu Nam rồi đi vòng qua bên ngày khom lưng bế Hứa Đào lên.
Hơn một tháng ngủ chung Triệu Vệ Quốc đã quen với việc ôm cô về phòng của hai người hằng đêm thế này, mà Hứa Đào cô cũng vậy.
Nếu không cô trực tiếp ngủ ở đây thì anh cũng sẽ tới ôm cô qua phòng cách vách, cô cũng phối hợp với anh di chuyển sang phòng khác, điều này cũng xem như là một loại thú vui nho nhỏ của hai vợ chồng.
“Kia không được” Hứa Đào lắc đầu.
Sủng ái đứa nhỏ là một loại gánh nặng ngọt ngào mà cô cảm thấy rất vui.
Triệu Vệ Quốc cũng không muốn dội gáo nước lạnh khi thấy biểu tình kiêu ngạo này của cô, dù sao cũng chỉ là chiều đứa nhỏ thôi cũng không phải cướp lấy phúc lợi gì của ai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

