Ngô Tuệ vẫn chấp niệm có đứa con trai, nhìn đến đám con nít ở đây liền chú ý, hơn nữa Tiểu Nam cũng ở trong đó, chơi cùng tiểu đồng bọn hơn một tháng sớm chiều đã quen thuộc nhưng Tiểu Nam trắng noãn nổi bật trong đám nhìn vào là thấy liền.
Hứa Đào cũng không khách sáo nữa, nhân gia tới ăn cơm đem theo lễ vật cô nhận lấy, cũng là tâm ý của người ta không nhận thì không được.
“Đúng vậy, trong hẻm này con nít rất nhiều” Hứa Đào cười tiếp lời sau đó hỏi Ngô Tuệ: “Chị em Tiểu Cầm nhà chị đâu sao không đến cùng?”
“Chị cùng lão Diệp tới là được rồi, nào có ai ra cửa ăn một bữa cơm lại dẫn theo một đám” Ngô Tuệ sờ mặt nhỏ của con gái út nói.
Nếu không phải đứa con gái út cần phải chiếu cố cô cũng không tính mang bé theo: “Mấy đứa trong nhà chị nó hiểu chuyện, còn bận ở nhà vội xâu hạt chuỗi kết hoa, nên chị kêu chị em bọn nó ăn ở nhà rồi”.
Tuy rằng Hứa Đào biết đây là chuyện bình thường ở thời đại này nhưng nghĩ đến mấy tiểu nha đầu ngoan ngoãn kia nhịn không được đau lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

