"Chậm thật!" Hứa Đào nhịn không được cảm thán.
Hứa Đào có thói quen sinh hoạt ở thời đại phát triển ngành chuyển phát nhanh, bên người còn mang theo một cái điện thoại di động, đột nhiên trở lại những tám mươi mấy, giao thông thì lạc hậu, truyền tin đi chủ yếu dựa vào điện báo, hệ thống sưởi ấm cũng không có, chỉ dựa vào hoàn cảnh mà sinh hoạt, thật sự không chút thích nghi.
Triệu Vệ Quốc thấy Hứa Đào có chút ưu tư, lại trầm mặc nửa ngày: "Em nhớ nhà?"
"Không có"
Hứa Đào nói không nhưng Triệu Vệ Quốc không tin: "Quần áo cùng giày dép của em anh thấy thiếu nhiều, có muốn anh mua cho vài bộ quần áo không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
