Trong trí nhớ của cô, cái nghề quân nhân này luôn cho người ta cảm giác an toàn cùng nghiêm trang, nhưng cô lại cảm thấy Triệu Vệ Quốc lúc này không có bộ dạng chính khí đó, rõ ràng tất cả chỉ là ngụy trang mà.
"Hứa Đào" Triệu Vệ Quốc cười khẽ kêu tên Hứa Đào.
".........." Hứa Đào theo bản năng nhìn anh, cảm thấy tên của mình bị anh kêu cảm giác tim đập nhanh như rung trời lở đất.
"Là ai nói với em quân nhân thì phải đứng đắn?"
Có ai nói với cô đâu, chỉ là từ trong tiềm thức cô cảm nhận vậy thôi, quân nhân chính là nghiêm trang, còn Triệu Vệ Quốc này chính là hoàn toàn không phù hợp.
Hứa Đào không đáp, Triệu Vệ Quốc lại cực kiên nhẫn: "Em sợ cái gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)