“Hương vị rất thơm, cắn một cái cũng vừa miệng” Ăn no rồi Triệu Vệ Quốc trầm tĩnh đánh giá.
“Anh nhiều như vậy không sợ khó tiêu à” Ăn một lượt năm cái liền là Hứa Đào thật sự lo cho Triệu Vệ Quốc khó tiêu.
“Sẽ không” Triệu Vệ Quốc ăn đến thỏa mãn, xong đứng dậy bắt đầu thu thập chén đũa. Chắc có lẽ tham gia quân ngũ mười mấy năm nên anh có thói quen tự mình múc cơm rồi tự mình thu thập tẩy rửa, chính vì vậy mỗi lần ăn xong là Triệu Vệ Quốc chủ động rửa chén.
Hứa Đào vốn dĩ không thích nấu cơm, không thích rửa chén, mỗi lần ăn xong là Triệu Vệ Quốc đều tự giác rửa chén, không thể thừa nhận người đàn ông này thật sự cần mẫn, điểm này làm Hứa Đào rất hài lòng, cô cảm thấy mình với Triệu Vệ Quốc cùng nhau sinh hoạt thật hài hòa ăn ý.
“Em hôm nay có phải đã bị thương ở đâu không?” Triệu Vệ Quốc vừa rửa chén vừa hỏi Hứa Đào
“Không có, sao lại hỏi vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

Đọc nhẹ nhàng khá hay