Ánh mắt Lâm Phương và Triệu Vệ Quốc chạm nhau, cô có chút ngượng ngùng, cụp mắt xuống: “Là cháu trai em nó là tiểu tham ăn, nghe bên này có đồ ăn ngon liền ở nhà khóc la đòi ăn, ở nhà chỉ có một đứa cháu trai duy nhất nên ngày thường rất đau nó, em mạo muội qua đây hỏi một chút nhà anh làm món gì, có thể hay không……………”
Lâm Phương xấu hổ nói không nên lời, đem hình tượng người cô yêu thương cháu trai phô bày ra chắc hẳn Triệu Đại Ca cũng đồng tình với cô.
“Có thể cái gì?” Triệu Vệ Quốc không hiểu hỏi
“…..” Lâm Phương bối rối nhìn Triệu Vệ Quốc.
“Oa! Gà trống vẫy đuôi!” Nhà Thạch Đầu là người địa phương nên sống tại con hẻm này lâu nhất, hàng xóm xung quanh đều quen thuộc nó, đối với người nhà họ Lâm nó đều biết hết, nó chán ghét nhà họ Lâm nên đối với Lâm Phương ấn tượng cũng cực kỳ tệ, nhìn thấy người gõ cửa là Lâm Phương ở cách vách liền đem bánh bao nuốt xuống, ngữ khí ghét bỏ, hừ nhẹ nói.
“Ân ân” Tiểu Hoa cũng gật đầu phụ họa: “Gà trống quá phiền”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

