Phó Thần chun cái mũi nhỏ, nhìn chằm chằm Giang Quán.
Trong đôi mắt đen láy thoáng qua một tia rụt rè.
Giang Quán thắt lòng lại, cô nói: “Đúng vậy, tuyệt đối không bảo các nhóc làm việc xấu! Chỉ là nghe tôi chỉ huy thôi! Coi tôi là đại ca! Chỉ hôm nay thôi!”
“... Được! Tôi đồng ý với dì!”
Phó Thần nghiến răng, đưa ngón út ra ngoắc vào tay Giang Quán: “Tôi và Tiểu Nghiên, cả ngày hôm nay đều nghe theo dì!”
“Ngoắc tay làm chứng, ai lừa gạt là làm chó nhỏ!”
“Được! Vậy nhiệm vụ hiện giờ của các nhóc là... mang số quà vặt còn lại kia về phòng đi. Phải ăn từ từ thôi! Không được ăn sạch trong một ngày đâu đấy! Nếu không là sẽ không ăn nổi cơm đâu!”
“... Cái gì??”
“Hả??”
Phó Thần và Phó Tiểu Nghiên đều ngây người ra.
Người phụ nữ này vậy mà lại bảo hai anh em mang quà vặt về phòng mình sao?
“Sao thế? Chẳng phải đã hứa là nghe lời tôi rồi sao! Mau đi đi!”
Giang Quán khẽ nhếch môi cười, quay người đi thẳng vào bếp.
Cô cũng có chút đói bụng rồi!
Tay nghề của cô ấy mà, ngay cả một món bắp cải đơn giản cũng có thể xào lên cực kỳ ngon lành!
Cô không tin là hai cái nhóc tì này lại không mê mẩn cơm nước cô nấu!
Bước vào bếp, Giang Quán nhìn lướt qua cái kệ bên cạnh bếp lò.
Trên đó bày một ít hành tỏi và rau củ.
Vẫn còn vài quả trứng gà nữa!
Cô khẽ nhíu mày, lại lục lọi trong cái giỏ mây không mấy bắt mắt ở góc bếp, không ngờ lại tìm thấy một miếng thịt!!
Nó được bọc trong một tờ giấy dầu, giấu kỹ dưới hũ gạo!
Chà chà, nhìn qua là biết Đường Phượng giấu ở đây rồi!
Hừ hừ, xem cô có nấu sạch chỗ này không!!
Nói là làm, Giang Quán lại lấy thêm một miếng đậu phụ và một bắp cải cuộn.
Còn có hai quả dưa chuột nữa.
Cô tranh thủ lúc rửa rau, sơ chế nguyên liệu để cắm nồi cơm điện lên.
Còn về đống cháo ngô lẫn với lá rau thừa ở dưới đáy nồi kia, Giang Quán đổ hết vào thùng nước thải!
Cũng chẳng phải cô lãng phí lương thực gì đâu, bên trong vốn dĩ chẳng có mấy hạt gạo cả!
Toàn là nước lã thôi!
Hơn nữa lại còn trộn lẫn lá rau, cái màu sắc đó thật sự... nhìn thôi đã thấy lợm giọng rồi!
Loại bếp lò lớn ở nông thôn này cô đã từng dùng qua rồi.
Bởi vì kiếp trước khi còn nhỏ, cô cũng lớn lên ở một viện phúc lợi dưới quê.
Giang Quán vốn là một đứa trẻ hiểu chuyện, hơn nữa cô đặc biệt thích ngửi mùi khói bếp trong gian bếp nhỏ.
Vì vậy cô thường xuyên giúp đỡ các dì ở viện phúc lợi nấu cơm, nhóm lửa.
Loại bếp lò nông thôn này, một khi đã nhóm lửa lên là cháy rất đượm.
Chẳng mấy chốc cơm đã chín tới.
Giang Quán lại dùng hành hoa và tỏi băm để phi thơm nồi, cho thêm tương đậu nành vào để xào món bắp cải đậu phụ.
Đậu phụ trước khi cho vào xào được cô chiên qua dầu nóng cho đến khi hai mặt vàng ruộm.
Trước khi cho tương vào, cô lại đem chỗ thịt ba chỉ thái lát mỏng chiên cho ra bớt mỡ.
Sau đó cùng với nước sốt gia vị, cô cho tất cả nguyên liệu vào nồi om một lúc là xong ngay!
Mùi nước tương đậm đà quyện với hương thịt thơm nức cùng mùi đậu phụ thoang thoảng, tất cả hòa làm một, từ trong bếp bay bạt ra ngoài sân.
Hai đứa nhỏ đang ở trong phòng bên nói thầm với nhau, đột nhiên bị cái mùi hương này làm cho đứng ngồi không yên!!
“Anh ơi!! Thơm quá đi! Người đàn bà kia đang nấu cơm kìa!”
Phó Tiểu Nghiên chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, khẽ nuốt nước miếng cái ực.
Phó Thần cũng thấy đói bụng rồi.
Chút cháo ngô loãng lúc sáng sớm vốn chẳng đủ no, mà chẳng hiểu sao... mấy miếng quà vặt lúc nãy giống như càng làm cho cái bụng cồn cào hơn!
“... ...”
Đôi mắt cậu bé hơi ánh lên tia nhìn thèm thuồng, vô thức nắm lấy tay Phó Tiểu Nghiên đi ra ngoài!
Giang Quán đã làm xong món đầu tiên: bắp cải xào đậu phụ với nước tương.
Miếng thịt lợn kia cô đều đem thái hết vào trong đó!
Còn dưa chuột thì đem đập dập, trộn đơn giản với dầu mè, giấm, mì chính và muối thành món nộm!
Ăn vào chắc chắn sẽ rất thanh mát!
Cô thấy trong bếp có chiếc bàn ăn tròn gấp gọn, bèn bê ra ngoài sân dựng lên.
Sau đó, cô bưng đĩa thức ăn vừa xào xong cùng nồi cơm gạo trắng thơm phức ra bàn.
Vừa quay người lại, cô đã thấy hai cái mầm nhỏ đang chằm chằm nhìn vào mấy món trên bàn với ánh mắt thèm thuồng!
Giang Quán mỉm cười đắc ý, đôi mắt hạnh trong veo cong lại như vầng trăng khuyết.
Cái nhìn ấy khiến người ta cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng.
Giang Quán đã không còn sức để mà than vãn nữa rồi.
Lúc nãy cô thấy rõ ràng hũ gạo bị khoét một lỗ, giống như có người dùng bát xúc trộm đi vậy.
Không cho lũ trẻ ăn thịt thì thôi đi, đến cả cơm trắng cũng không cho ăn luôn sao??
Giang Quán bê thêm mấy chiếc ghế, ung dung ngồi xuống bên bàn ăn.
Cô khẽ thở dài trong lòng.
Sau đó, cô hắng giọng: “Phó Thần, Phó Tiểu Nghiên, bây giờ tôi lệnh cho hai đứa vào bếp lấy ba đôi đũa và ba cái bát ra đây!”
“... Biết rồi!”
Phó Thần bĩu môi, quay sang bảo Phó Tiểu Nghiên: “Tiểu Nghiên, em cứ đứng đây chờ là được rồi, để anh đi lấy!”
Nói đoạn, cậu bé quay người đi lấy bát đũa.
Hừ, chẳng qua chỉ là chạy vặt, làm chút việc chân tay thôi mà!
Cậu còn tưởng người đàn bà này có chiêu trò gì khác cơ!
Chỉ cực một chút thôi, không sao hết!
Phó Thần này đã nói là làm! Cậu là đấng nam nhi mà!!
Sau khi bưng bát đũa ra, Phó Thần lại lùi về chỗ cũ.
Cậu bé nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn trên bàn, yết hầu lại khẽ cử động.
Cậu cố nén tiếng bụng kêu sùng sục, cố ý không nhìn vào mâm cơm đang bốc khói nghi ngút.
Cậu hừ một tiếng: “Bây giờ hết việc rồi chứ! Chúng tôi đi được chưa!”
“Ai bảo là hết việc?”
Giang Quán khẽ nhếch môi, cầm đũa chỉ chỉ vào mâm cơm trên bàn.
“Bây giờ, tôi lệnh cho hai đứa ngồi xuống, ăn cơm cùng tôi!”
“???”
“???”
Hai đứa trẻ tròn xoe mắt, cằm suýt chút nữa thì rơi xuống đất!
“Ăn... ăn... cho chúng tôi ăn sao??”
Người đàn bà này mà tốt bụng thế sao?
Chẳng phải là muốn trừng phạt chúng sao, sao có thể cho chúng ăn cơm cùng được...
“Đúng, hai đứa bắt buộc phải ăn cùng tôi!”
Giang Quán tặc lưỡi, cố ý lớn tiếng: “Sao hả? Định nói lời không giữ lời à?”
“Tôi có còn là đại ca nữa không đây?”
“... ...”
“Anh ơi... anh nhìn kìa, dì ấy ăn mấy miếng rồi... có sao đâu...”
Phó Tiểu Nghiên biết Phó Thần không tin tưởng người dì này, nhưng con bé cũng sắp đói lả rồi!!
Thấy dì ấy ăn mấy miếng mà chẳng hề hấn gì.
Phó Tiểu Nghiên thèm đến phát khóc, lí nhí: “Anh, hay là mình cũng ăn một chút đi!”
“Dì ấy không chết!”
“... Biết rồi.”
Phó Thần dắt tay Phó Tiểu Nghiên, chầm chậm leo lên ghế ngồi.
Đầu tiên, cậu bé dùng đũa thăm dò gắp một miếng dưa chuột.
Do dự một hồi lâu mới bỏ vào miệng!
Và rồi, đôi mắt đen láy của cậu bé lập tức sáng rực lên!!
Ngon quá đi mất!! Chỉ là dưa chuột thôi, sao dì ấy lại làm ngon đến vậy chứ!!
Phó Thần nhai mấy cái rồi nuốt chửng.
Phó Tiểu Nghiên nhìn mà sốt ruột, đỏ mặt kéo kéo vạt áo của anh trai.
Bấy giờ Phó Thần mới gắp một miếng dưa chuột trộn mà mình vừa nếm qua cho em gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)