Tiếng bước chân ngoài cửa ngày một gần, như thể giây tiếp theo bố mẹ Phó Dục sẽ đẩy cửa bước vào. Nụ cười đắc ý trên mặt Giang Uyển lập tức cứng lại. Cô ta rõ ràng đã bị lời nói của Giang Tâm làm cho bừng tỉnh, hoảng hốt đến mức sắc mặt hơi tái đi.
Biết mình không thể uy hiếp được Giang Tâm, cô ta bắt đầu suy nghĩ lát nữa bố mẹ Phó Dục vào thì nên giải thích thế nào. Còn cả chuyện không đòi được tiền và phiếu, lát nữa về nhà phải ăn nói với gia đình ra sao.
Biến cố hôm nay thật sự nằm ngoài dự liệu của cô ta. Trước khi đến nhà họ Phó, cô ta hoàn toàn không nghĩ rằng mình sẽ ra về tay trắng!
Tuy cuộc sống nhà Giang Uyển cũng khá giả, được coi là có chút của ăn của để trong thôn, nhưng trên cô ta còn có một người anh ruột đang ở tuổi cưới vợ. Tiền tiết kiệm trong nhà gần như đã dốc hết ra để lo chuyện hỷ cho anh trai cô ta, nên bây giờ chẳng còn dư lại là bao.
Thêm vào đó, bình thường gia đình họ chi tiêu rất hoang phí, không biết tiết kiệm nên tiền trong tay tiêu tán rất nhanh, cuộc sống dần trở nên túng thiếu. Nếu không có phiếu lương thực do bố mẹ Giang Tâm gửi đến, e rằng bây giờ cả nhà họ đều phải nhịn đói.
Vậy mà mới một tháng trôi qua, số phiếu bố mẹ Giang Tâm gửi tháng trước đã dùng hết sạch. Vì vậy bố mẹ Giang Uyển mới thúc giục cô ta đến nhà họ Phó tìm Giang Tâm đòi tiền.
Nhưng họ tuyệt đối không ngờ Giang Tâm bây giờ đã không còn là Giang Tâm của ngày xưa nữa. Giang Uyển tê cả da đầu, không còn tâm trí lo lắng chuyện về nhà. Lúc này điều khó đối phó nhất rõ ràng là bố mẹ Phó Dục sắp đẩy cửa bước vào.
Tiếng bước chân đó như lá bùa đòi mạng, khiến lòng người hoảng loạn không yên. Giang Uyển thầm nghĩ, nếu Giang Tâm nói với bố mẹ Phó Dục rằng mình chạy đến nhà họ Phó để đòi tiền cô, vậy thì gay go to. E rằng sau này, cô ta muốn bước chân vào cửa nhà họ Phó cũng khó.
"Phiếu lương thực và tiền của cô, tôi không cần nữa!"
"Hừ, đồ keo kiệt, chút tiền bố mẹ cô gửi về thì làm được gì, không cho thì thôi!"
"Đúng là một nhà keo kiệt!"
Trong lòng Giang Uyển hiểu rõ, mình không thể lấy được phiếu lương thực và tiền trong tay Giang Tâm.
Nhưng trong lòng cô ta không phục, dù là mượn cớ để xuống thang thì lời nói ra vẫn khó nghe như vậy.
Rõ ràng là nhận thua, nhưng lời nói từ miệng cô ta lại biến thành một mùi vị khác.
Thật chẳng dễ nghe chút nào!
Thấy Giang Uyển lo lắng đến toát mồ hôi hột, Giang Tâm cong môi.
Rồi lại nói thêm một câu đổ dầu vào lửa:
"Tôi và Phó Dục, có thật sự giống như mọi người thấy, là tôi nhân lúc say rượu quyến rũ anh ấy không?"
"Tôi nghĩ điểm này, trong lòng cô hẳn là rất rõ."
Câu nói đột ngột của Giang Tâm khiến trong lòng Giang Uyển chấn động.
Cô ta bất ngờ ngẩng đầu nhìn Giang Tâm, muốn từ vẻ mặt của cô nhìn ra chút manh mối.
Giang Tâm nói với cô ta những điều này, lẽ nào chuyện đêm đó đã bị cô biết hết rồi?
Nghi ngờ này cũng chỉ tồn tại trong đầu cô ta vài giây rồi lập tức bị cô ta phủ nhận.
Theo như cô ta hiểu về Giang Tâm, với chỉ số IQ của cô, tuyệt đối sẽ không nghĩ đến những phương diện khác.
Chắc là đột nhiên nghĩ đến nên mới nhắc với mình một câu thôi nhỉ?
Chắc chắn là vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)