Chương 26
Cứ như vậy bận rộn hơn nửa tháng, tiểu khu gia đình của mấy đơn vị của thành phố nhỏ Tri Thành này đều biết có một cô gái bán đồ ăn, có lúc cô chiên thịt viên, chiên khoai tây, chiên miếng gà, có lúc bán bánh bao, văằn thắn, xíu mại, có lúc thì bán các loại món kho, mỗi ngày đều không giống nhau.
Chỉ là đồ cô gái này bán quá tùy ý, đồ bán mỗi ngày đều khác nhau, nhưng cho dù làm cái gì đầu vô cùng ngon, mặc dù giá cả có hơi đắt chút, nhưng ăn đồ cô làm rồi lại ăn của nhà khác, cứ cảm thấy không phải cái vị kia.
Có người khách quen xác định rõ đồ cô làm, không khỏi hỏi: “Cô Tiểu Mễ, ngày mai cô bán gì thế?”
Lúc này Tiền Giai Ninh luôn là vẻ mặt xoắn xuýt, lắc đầu. “Cái này tôi cũng chưa nói chắc được, đây phải đợi xem tối tôi lật đến trang thực đơn nào mới biết.” Một tháng ngắn ngủi, Tiền Giai Ninh đã kiếm đủ một nghìn đồng, đã bằng tiền lương một năm của Lý Uyến Trân rồi. Lý Uyển Trân vì vui mừng cho con gái, vừa lo lắng cô sẽ mất đi hứng thú học hành vì kiếm tiền. Cũng may cho dù ban ngày Tiền Giai Ninh có mệt có bận tới đâu, buổi tối cô đều sẽ kiên trì đọc sách viết bài tập hai tiếng. Nghị lực nghiêm túc này khiến Lý Uyển Trân yên tâm hơn nhiều.
Tiền Giai Ninh đứng dậy, nên đến rồi cũng sẽ đến, nếu cậu ta đã đến không bằng rõ một lần cũng tốt.
Cô mở cửa phòng ra, vừa hay Tiền Quốc Thịnh cũng ra khỏi phòng, thấy vẻ mặt hậm hực của Tiền Giai Ninh, ông còn tưởng cô bị tiếng bên ngoài quấy rầy, cười nói: “Con về phòng đi, ba ra ngoài xem chuyện gì.”
“Chắc là con mèo hoang ở đầu tường nhảy vào thôi ạ.” Tiền Giai Ninh cười. “Đúng lúc con đã làm bài tập một tiếng, cổ tay cũng hơi tê, muốn ra ngoài hoạt động một vòng. Ba về phòng đi, để con ra ngoài xem.”
Tiền Quốc Thịnh hơi do dự nhìn cô, dường như không yên tâm lắm. “Hay là để ba đi ra ngoài cùng con nhé?” “Không cần đâu ba.” Tiền Giai Ninh cười, đẩy ông vào trong. “Ba nói chuyên với mẹ con đi, con đi dạo ở bên ngoài, không đi xa.”
Tiền Giai Ninh xỏ giày thể thao vừa chân vào, đẩy cổng đi ra ngoài. Trần Khải núp ở sau cái cấy nhìn thấy Tiền Giai Ninh, phía sau cũng không có ai đi cùng, vội vàng chạy đến kéo tay của cô, rồi chạy vào trong con hẻm gần đó.
Tiền Giai Ninh vung mạnh tay của Trần Khải ra, vẻ mặt không kiên nhẫn. “Anh làm cái gì thế?”
“Không phải, em có ý gì hả?” Trần Khải bị thái độ của Tiền Giai Ninh làm cho sững sờ, nhưng nghĩ tới lúc có mặt cô, cậu ta trượt băng, xem phim, uống nước ngọt đều không cần bỏ tiền, cậu ta lại hít sâu một hơi, lộ ra một nụ cười cậu ta tự cho là thâm tình. “Sao vậy Giai Ninh, trước khi nghỉ không phải vẫn tốt à? Có phải anh làm gì không tốt chọc em tức giận rồi không? Em đừng giận mà, chỉ cần em nói thì anh đầu sửa, ai bảo anh thích em như vậy chứ.”
“Được rồi Trần Khải, đừng buồn nôn nữa!” Vẻ mặt Tiền Giai Ninh chán ghét, lùi lai hai bước, kéo giãn khoảng cách với Trần Khải. “Tôi vốn định xa cách anh một cách tự nhiên. Nhưng nếu anh đã tìm tới tận cửa rồi, vậy để tôi nói rõ ràng với anh, tôi không thích anh nữa, mong anh sau này đừng đến tìm tôi nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)