“Số đồ đạc còn sót lại, lần tới tôi sẽ bảo anh trai tôi qua lấy. Hy vọng lần sau tôi quay lại đây, đôi bên có thể cùng nhau giải quyết dứt điểm thủ tục ly hôn, bao gồm cả khoản tiền bồi thường mà tôi xứng đáng được nhận.”
Đối phó với cái loại gia đình như nhà họ Tần, cô tuyệt đối không thể nói năng uyển chuyển, vòng vo, bằng không bọn họ sẽ giả ngu giả ngơ coi như không hiểu.
Mạng của Tần Ngọc Sơn là do chính cô cứu về, cô còn vì thế mà vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ.
Giờ đây từ một người con gái lỡ thì lại sắp sửa mang danh một đời chồng, quay về nhà ngoại thanh danh cũng chẳng tốt đẹp gì, nhà họ Tần phải bồi thường cho cô là chuyện thiên kinh địa nghĩa, lý sở đương nhiên.
Sắc mặt mẹ Tần lúc đỏ lúc trắng, hết trắng lại xanh, nhưng cuối cùng bà ta vẫn phải cắn răng bấm bụng nhẫn nhịn.
Lương Ánh Tuyết tuyên bố xong xuôi, liền gấp không chờ nổi xách chiếc vali bước nhanh ra ngoài, cứ như thể nhà họ Tần là hang ổ của lũ yêu ma quỷ quái vậy.
Khi cô đi ngang qua cửa, Tần Ngọc Sơn rốt cuộc không nén nổi lòng, liền nói vớt vát một câu: “Đêm hôm tăm tối thế này, em có thể đi đâu được chứ? Hay là cứ...”
“Ai mượn anh lo?”
Ánh mắt Lương Ánh Tuyết bắn qua lạnh thấu xương như ẩn chứa hàng vạn lưỡi dao, cô dứt lời liền thẳng thừng quay lưng đi, chẳng buồn ngoảnh đầu lại một lần.
Cha Tần thừa biết trong lòng con trai mình lúc này đang vô cùng khó chịu, nhưng ông ta cũng chẳng thèm mở miệng giữ Lương Ánh Tuyết lại. Không thấy người ta đang chán ghét cả cái nhà này đến tận xương tủy rồi sao? Có nói thêm cũng chỉ uổng công vô ích.
Hơn nữa, cô ta dọn đi vào ban đêm thế này cũng tốt, đỡ phải để đồng nghiệp hay cấp dưới trong khu tập thể nhìn thấy lại càng thêm trò cười cho thiên hạ.
Trong khoảng thời gian Lương Ánh Tuyết rời đi này, ông ta nhất định phải điều tra thật kỹ xem: Rốt cuộc làm sao cô ta lại phát hiện ra chuyện đứa con riêng? Và cả vụ thu mua nguyên liệu năm ngoái, cô ta đã nắm được bao nhiêu phần bí mật rồi?
Lương Ánh Tuyết cũng tự biết việc rời khỏi nhà họ Tần vào lúc đêm muộn thế này là không mấy lý trí.
Giờ này Ủy ban nhân dân khu phố đã tan làm từ lâu, cô không thể xin giấy giới thiệu ngay được, mà không có giấy giới thiệu thì chẳng cách nào mua nổi vé tàu hỏa.
Đến việc vào nhà nghỉ trú chân cũng bắt buộc phải xuất trình giấy giới thiệu. May thay, thời này vẫn có những nhà nghỉ “chui” không đòi hỏi giấy tờ, có điều giá cả đắt đỏ gấp mấy lần ngày thường.
Sợ là đêm qua ở nhà họ Tần cô đã phải chịu uất ức thấu trời xanh, nên mới đùng đùng tức giận bỏ về nhà ngoại thì có!
Lương Ánh Tuyết hoàn toàn không hay biết rằng, chính cái dáng vẻ tiều tụy này của cô lại vô tình bồi thêm một đòn chí mạng vào cái danh tiếng vốn đã lung lay sắp đổ của nhà họ Tần, khiến cho mọi người trong khu tập thể lại được một phen bàn tán xôn xao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
