Chính vì cái thói hư tật xấu, thích trăng hoa của giống đàn ông mà cả nửa đời người cô phải sống trong sự lừa dối, cô tự thấy tội nghiệp thay cho chính bản thân mình của kiếp trước.
Lương Ánh Tuyết càng bình tĩnh, lập luận càng có trật tự rõ ràng bao nhiêu, thì nội tâm Tần Ngọc Sơn lại càng hoảng loạn bấy nhiêu.
Cho dù bố mẹ và em gái từ đầu đến cuối đều kịch liệt phủ nhận sự tồn tại của đứa trẻ, nhưng thái độ của vợ anh ta lại vô cùng chắc chắn, không có lấy một tia dao động.
Anh ta không khỏi bắt đầu dao động, hoài nghi: Chẳng lẽ Khương Tư Quỳnh thực sự đã lén lút giấu anh ta để sinh hạ đứa con của hai người?
Tần Ngọc Sơn vốn là kẻ có đầu óc thông minh, là một người có tiếng trong công việc, thế nhưng anh ta lại cực kỳ vụng về, không biết cách xử lý đống chuyện lông gà vỏ tỏi trong gia đình.
Trong chớp mắt, tâm trí anh ta rối bời như tơ vò, cổ họng như bị nghẹn ứ lại, tịt ngóm chẳng thể thốt ra nổi một lời.
Nhìn bộ dạng Tần Ngọc Sơn mặt xám như tro, trông thảm hại như nhà có tang, đến tận đây cả cái nhà họ Tần đã bị cô quay cho một vòng, ai nấy đều rơi vào trạng thái nghẹt thở, u uất.
Lương Ánh Tuyết cảm thấy cục tức đè nén trong lòng bấy lâu nay đã vơi đi rất nhiều, cõi lòng vô cùng nhẹ nhõm.
Kiếp trước, khi cô biết được chân tướng sự thật và muốn trả thù thì cha Tần đã qua đời từ lâu, mẹ Tần thì tuổi già sức yếu nằm liệt giường vì bệnh tật.
Sau cùng, cô chỉ có thể đem anh em Tần Ngọc Sơn ra làm bao cát trút giận, không ít lần khiến cuộc sống của họ lâm vào cảnh khốn đốn, nghẹt thở.
Hai gia đình cứ như vậy mà giày vò, cắn xé lẫn nhau, chẳng một ngày nào được sống yên ổn.
Chính bản thân cô khi đó cũng vậy, cứ tự giam cầm mình trong đống tro tàn của quá khứ mà chẳng thể thoát ra được.
Thêm vào đó, phía nhà ngoại khi ấy gần như chẳng còn một ai, cô sống trên đời mà không tìm thấy nổi một chút niềm vui, thế nên chỉ vài năm sau đã bệnh tật quấn thân, sức khỏe ngày một sa sút cho đến tận lúc dầu hết đèn tắt.
“Ly hôn đi Tần Ngọc Sơn, tôi không còn chút tình cảm nào với anh nữa rồi.” Lương Ánh Tuyết dứt khoát lên tiếng.
Tần Ngọc Sơn còn đang ngơ ngẩn cả người, cha Tần lại đột nhiên mở miệng: “Ánh Tuyết, hôn nhân đại sự không phải là trò đùa, vợ chồng sống với nhau sao tránh khỏi những lúc xô xát, va vấp, không thể cứ hễ một chút không vừa lòng là lại đem chuyện ly hôn ra nói. Ta cũng biết hai năm nay con đã phải chịu không ít uất ức.”
“Ta thấy thế này đi, cũng sắp đến Tết Trung thu rồi, con cũng gần một năm nay chưa về quê đúng không? Công việc của ta bận rộn không thể dứt ra được, hay là để ta bảo mẹ con đưa cho con hai... à không, ba trăm đồng. Con thay mặt hai thân già này về quê một chuyến, mang chút quà Trung thu sang biếu bên thông gia, sẵn tiện cho cả nhà đoàn viên một phen.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)