“Em gái tìm anh nước mắt rơi, chẳng thấy anh đâu dạ rối bời. Dạ rối bời, mỏi mắt chờ mong người thân hỡi, hoa nở hoa tàn mấy xuân trôi…”
Bên tai vang lên khúc hát vừa quen thuộc lại vừa xa xăm, Lương Ánh Tuyết ngồi bật dậy trên giường, ngơ ngác nhìn trân trân vào cảnh tượng trước mắt.
Tấm rèm cửa sổ in họa tiết lá trúc, trên chiếc bàn ba ngăn đặt sát cửa sổ có trải một tấm khăn trải bàn len móc hoa văn màu trắng.
Nổi bần bật trên đó là một chiếc đài cassette hiệu Sanyo của Nhật Bản. Cạnh chiếc đài là một ngọn đèn bàn bằng sứ trắng vẽ hoa mai đỏ, cùng với sách vở, ống cắm bút bằng tre, tượng con nai nhỏ trang trí và rất nhiều món đồ lặt vặt khác.
Ngoài những thứ đó ra, trong phòng còn kê một chiếc tủ năm ngăn màu sẫm và một chiếc tủ ba cánh. Trên khoảng tường trống treo vài khung gỗ lớn, bên trong lấp đầy những bức ảnh với đủ loại kích cỡ lớn nhỏ, có cả ảnh màu lẫn ảnh đen trắng đan xen.
Lương Ánh Tuyết dời tầm mắt khỏi bức tranh thủy mặc trên tường, những ngón tay bên tay phải khẽ lướt qua tấm ga trải giường màu hồng in họa tiết ô vuông.
Cô nhớ rất rõ, tấm ga này là “hàng xa xỉ” mà chính tay cô đã bỏ ra 29 tệ để mua ở Hải Thị khi hai người kết hôn. Lúc ấy cô nâng niu nó như báu vật, thế nhưng sau khi đứa con nuôi bước chân vào nhà, thằng bé hiếu động nghịch ngợm khiến tấm ga hết rách lại vá, khâu khâu vá vá cho đến khi biến dạng hoàn toàn, chẳng còn ra hình thù gì nữa.
Nó thật giống với cuộc đời của cô, nhiều năm sau này ngay cả chính cô cũng không còn nhớ nổi dáng vẻ ban đầu của bản thân ra sao.
Hai người trong phòng khách vốn đang ghé tai nhau nói nhỏ, vừa nghe thấy tiếng động ở cửa phòng liền lập tức im bặt.
Người phụ nữ có mái tóc uốn xoăn tít bốc một nắm hạt dưa từ chiếc khay trên bàn trà, vừa cắn tanh tách vừa chăm chú nhìn vào màn hình tivi đang phát bộ phim truyền hình Nhật Bản “Sugata Sanshiro”.
Người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh quay đầu lại nhìn Lương Ánh Tuyết một cái: "Ánh Tuyết, con dậy rồi đấy à? Buổi trưa chưa ăn gì chắc đói bụng rồi, để mẹ đi nấu cho con bát mì nhé?"
Cô ả tóc xoăn vừa nghe vậy liền đưa tay giữ chặt bà lại không cho đứng lên, hứ một tiếng rồi nói: “Mẹ làm cái gì thế? Hôm nay là sinh nhật bố con, vậy mà cô ta dám trưng ra cái bộ mặt sưng sỉa trước mặt cả nhà, làm cho mọi người chẳng ai nuốt trôi cơm nổi. Mẹ còn nấu mì nấu bánh gì cho cô ta nữa! Đứa làm con gái như con nhìn mà còn thấy chướng mắt đây này!”
Người phụ nữ lớn tuổi ngượng ngùng nhìn về phía Lương Ánh Tuyết, nhưng lại phát hiện cô chẳng thèm nhìn hai người bọn họ, ánh mắt ngược lại cứ đảo qua đảo lại khắp phòng khách để dò xét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

