Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
—
Nhà họ Trần rời đại lục đến Cảng Thành đã hơn mười năm, sớm đã cắm rễ bén mầm, ổn định phát triển.
Ngày hôm nay, đón được người hầu cũ từng theo nhà từ đại lục, ai nấy đều xúc động khôn nguôi.
Dì Mai—người từng giúp việc trong Trần phủ—nay đã bước qua tuổi lục tuần, hai bên tóc mai điểm bạc, khoé mắt in hằn dấu thời gian. Vừa nhìn thấy hai vị chủ mẫu ngày xưa, hình ảnh năm đó hiện về rõ rệt khiến đôi mắt bà bỗng đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Tuy đã xa cách mười mấy năm, ai nấy đều đã đổi thay, nhưng dáng dấp quen thuộc ấy… vẫn có thể mơ hồ nhận ra.
“Đại nãi nãi, nhị nãi nãi…” Dì Mai xúc động buột miệng gọi theo cách xưng hô năm xưa, khiến Tống Tú Quyên và Dương Lệ Quân đồng loạt nghẹn ngào.
“Dì Mai, chừng ấy năm không gặp, dạo này dì vẫn khỏe chứ?”
“Khỏe, vẫn khỏe lắm!”
Năm ấy, khi tình hình đại lục chuyển biến, nhà họ Trần ngửi được nguy hiểm trước một bước, nhanh chóng bán tháo tài sản, rút khỏi thị trường, mang theo cả nhà rời đi.
Lúc ấy nghe phong thanh rằng sẽ có đợt thanh trừng, con thuyền thứ hai không kịp khởi hành, toàn bộ người hầu đều bị bỏ lại phía sau.
Bọn họ bị coi là từng chịu sự áp bức của tư sản cũ, sau đó được “giải phóng”, người thì trở về quê, người xin làm việc ở nhà máy, ai may mắn thì tìm được công việc ổn định, không thì trồng trọt, nuôi con, sống qua ngày.
Cứ như vậy, mười mấy năm trôi qua. Tốt xấu gì cũng vượt qua được.
Còn về phía chủ nhân, chỉ cần nhìn phong thái Tống Tú Quyên và Dương Lệ Quân hôm nay, cũng có thể đoán được gia đình năm xưa giờ đã sống khá giả nơi đất Cảng.
Căn nhà cũ, nhưng khang trang bề thế, nội thất cao cấp lộng lẫy.
Dì Mai bước vào phòng, khẽ cúi đầu chào lão gia đang nằm tĩnh dưỡng trên giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
