Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
—
Lúc Dương Minh Huy vừa báo cáo xong tình hình Trần thiếu những ngày gần đây vẫn hay lui tới quán bar, Lâm Khả Doanh cũng vừa từ trên lầu đi xuống.
Dương Minh Huy theo Trình Vạn Đình bao nhiêu năm, nghe vậy lập tức hiểu ý. Anh ta nhìn Lâm Khả Doanh ngồi xuống ghế, liền nâng giọng, cố tình để từng câu từng chữ vang khắp phòng khách:
“Đại thiếu gia, Trần thiếu mấy hôm nay toàn lượn lờ ở quán bar, hầu như không về nhà. Suốt đêm chơi bời với một đám công tử con nhà giàu, lúc cao hứng còn nhiệt tình nhảy nhót với vài cô nàng nóng bỏng.”
Báo cáo xong, trong lòng Dương Minh Huy không khỏi thầm thương thay cho Trần Tùng Hiền.
Tuy nói đều là sự thật, nhưng đại thiếu gia lại tuyệt tình như vậy, còn cố tình để thái thái nghe thấy.
Quả nhiên, Lâm Khả Doanh đang uống nước ấm, ánh mắt lóe lên vẻ tò mò:
“Trần thiếu nào thế? Không phải cậu nói là… Kevin – biểu đệ của anh đấy chứ?”
Trình Vạn Đình làm như thờ ơ gật đầu:
“Ừ, là cậu ấy.”
Lâm Khả Doanh hơi kinh ngạc. Không nhìn ra luôn đó chứ—vị Trần tiên sinh này mỗi lần tới cao ốc Hỉ Thiên đều ăn mặc chỉn chu, dáng vẻ nho nhã lễ độ, ra dáng người tri thức thành đạt. Ai mà ngờ cũng chỉ là kiểu công tử phong lưu không tránh khỏi vết xe đổ của đám phú nhị đại. Đúng là tặc tặc đáng tiếc.
Nhìn lại người đàn ông bên cạnh mình—tuy là cuồng công việc đến đáng sợ, nhưng chí ít còn đáng tin cậy!
—
Buổi chiều, Trình Vạn Đình ở trong thư phòng làm việc. Lâm Khả Doanh ngồi phía đối diện, lật xem tập bản phác thảo em chồng nhờ người mang tới hôm qua—là thiết kế chủ đề cho hoạt động Giáng Sinh sắp tới tại cao ốc Hỉ Thiên.
“A Mẫn vẽ ngày càng có hồn.” Cô khẽ tán thưởng, ánh mắt vẫn chăm chú dõi theo từng đường nét, thì cảm nhận được một cái bóng đổ xuống phía sau.
Trình Vạn Đình mặc đồ ở nhà, chậm rãi bước tới bên sofa, cúi người rót thêm nước ấm vào ly của vợ. Ánh mắt vô thức dừng lại nơi ngón tay trắng trẻo đang lật bản thảo của cô.
“Không cho xem.” Lâm Khả Doanh nhanh tay giấu bản phác thảo ra phía sau, đôi mắt ánh lên chút tinh quái, “Đây là bí mật thương mại đấy, Trình tổng, mời tự trọng.”
Trình Vạn Đình đưa ly nước đến bên miệng cô. Nhìn đôi môi mềm mại khẽ mở ra uống một ngụm, sắc mặt anh liền nhu hòa hẳn:
“Lâm tổng đúng là quá keo kiệt.”
“Trên thương trường ai nấy đều nói chuyện làm ăn, không cần nhân nhượng tình cảm.” Lâm Khả Doanh cố tình trêu anh, cầm ly nước uống tiếp.
Thấy cô đã uống quá nửa ly, Trình Vạn Đình lại nhận lấy, ngửa đầu uống cạn phần còn lại, rồi hờ hững mở miệng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)