Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Gọi là tẩu tử?
Trong đầu Trần Tùng Hiền lóe lên một suy nghĩ khó tin—chẳng lẽ anh nghe nhầm?
Nhưng người đàn ông trước mắt đích thực là biểu ca của anh, còn nữ nhân đang được anh ấy bá đạo ôm lấy một cách công khai, môi cong nhẹ nhàng, mặt mày như tranh vẽ… chẳng phải chính là con dâu nuôi từ bé của anh sao?!
Cảnh tượng trước mắt khiến Trần Tùng Hiền như sét đánh ngang tai. Đồng tử co rút, cổ họng khô khốc, nhất là khi nghe biểu ca thản nhiên bảo anh gọi người đó là tẩu tử, cả người anh lập tức choáng váng, đầu óc quay cuồng đến mức chẳng thốt nên lời.
Ý nghĩ đáng sợ như cỏ dại điên cuồng lan khắp nội tâm, khiến đôi chân anh mềm nhũn, lùi lại một bước suýt ngã.
“Hắn sao vậy?” Cô khẽ hỏi nhỏ.
Trình Vạn Đình vẫn điềm đạm, giọng nói lại đầy quyết đoán:
“Phát điên rồi, em đừng lo, cứ vào nhà trước nghỉ ngơi đi, anh nói chuyện với hắn.”
“Ừ.” Chuyện riêng giữa hai anh em họ, cô cũng chẳng có hứng thú xen vào.
Vừa xoay người định đi, thì Trần Tùng Hiền như chợt bừng tỉnh giữa cơn hoảng loạn, lớn giọng gọi với theo:
“Lâm…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

