Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Không đợi người phía sau lên tiếng, Lâm Khả Doanh đã lảo đảo ngồi dậy. Váy cưới bị vò nhàu đến rũ rượi, cô quay đầu nhìn lại, không khỏi ngẩn người khi thấy người vừa tới.
“Sao lại là… Anh?” Cô lắp bắp, trong mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. “Sao anh lại ở đây? A Mai đâu rồi?”
Cô luống cuống nhìn ra cửa, nơi vốn nên có A Mai đứng đợi lại hoàn toàn trống không.
“Gọi giúp em A Mai với, nhờ cô ấy vào thay đồ cho em…”
“Cô ấy còn phải làm việc khác.” Trình Vạn Đình thản nhiên ngồi xuống ghế sofa, dáng vẻ mang theo vài phần điềm đạm phong nhã. “Để anh giúp em.”
Chiếc sofa bên cạnh hơi lún xuống, ngay sau đó, một người đàn ông với khí chất mạnh mẽ ngồi xuống — không cần lên tiếng cũng khiến người khác cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của anh.
Lâm Khả Doanh khẽ kéo váy cưới, đứng dậy định rời đi. Sau từng lần tiếp xúc, cô đã học được cách cảm nhận nguy hiểm từ người đàn ông này.
Chỉ là, váy cưới hôm nay quá phức tạp, lớp ren xòe bung như cánh hoa nở rộ, so với quần áo thường ngày còn bất tiện hơn nhiều.
Cô vừa mới nhổm dậy, chưa kịp xoay người thì eo đã bị anh siết chặt. Những ngón tay có khớp xương rõ ràng khẽ dùng sức, ôm gọn cô vào lòng.
Ngồi thẳng người trong vòng tay anh, cô chỉ có thể đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy. Từng đợt sóng ngầm cuộn trào dâng lên trong đáy mắt, khiến cô bất giác run nhẹ.
Giọng anh khẽ vang, môi mỏng mấp máy, từng chữ trầm thấp mà mê hoặc:
“Chồng giúp vợ kéo khóa váy cưới là chuyện rất đỗi bình thường. Giúp thay đồ cũng là nghĩa vụ vợ chồng. Trình phu nhân, đừng khách sáo với anh như vậy.”
Cô siết chặt đầu ngón tay, cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng theo từng cái liếm nhẹ từ môi lưỡi anh, khiến đôi chân vô thức co lại, rồi lại mềm nhũn ra.
Lớp ren trước ngực bị thấm ướt bởi những giọt sương mỏng, từng sợi tơ mảnh cũng dính ướt theo.
Khi anh buông tay, Lâm Khả Doanh khẽ hé môi thở dốc, gắng gượng đẩy anh ra để đi thay đồ, nhưng hai cánh tay anh lại siết lấy eo cô, vòng ra sau lưng.
Lòng bàn tay thô ráp vuốt nhẹ dọc sống lưng trần, từ từ lần theo đến khóa kéo.
“Là Trình phu nhân bảo anh giúp mà.”
Giọng anh vang lên, ngay lúc đó lớp váy cưới ren trắng cũng trượt khỏi vai cô, tầng tầng lớp lớp rơi xuống như những cánh hoa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



