Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Người phụ nữ đứng trong thang máy khoác một chiếc áo lông đen mỏng, bên ngoài là áo da cùng màu. Quần dài màu lam nhạt ôm sát đôi chân thẳng tắp cân xứng, cả người toát lên khí chất mạnh mẽ, dứt khoát, lại mang theo vài phần tuỳ ý.
So với ba lần gặp mặt trước, khí chất lần này của cô khiến Trần Tùng Hiền gần như không thể nhận ra.
Chỉ có ánh nhìn nghiêng lướt qua sườn mặt ấy—vẫn khiến người ta kinh tâm động phách.
Lông mày lá liễu vẽ nên đôi mắt hạnh tươi tắn, đuôi mắt hơi hất lên, phảng phất một nét phong tình. Dưới sống mũi cao là đôi môi đào hơi cong cong, vừa mở miệng liền lễ phép hỏi:
“Tiên sinh, anh cũng muốn đi thang máy à? Mời vào.”
Trong ánh mắt cô như có hồ nước mùa xuân, dịu dàng gợn sóng, khiến nhịp thở Trần Tùng Hiền khựng lại một nhịp. Vốn quen mồm lanh lợi, vậy mà lúc này hắn chỉ há miệng, không biết mở lời ra sao.
“Trần tiên sinh?” Trong thang máy, Dương Thu Tuệ cẩn thận nhận diện, rốt cuộc cũng xác nhận được người đàn ông chắn cửa chính là người đại diện của thương hiệu Trần gia. Cô nghiêng đầu giới thiệu với cấp trên:
“Lâm tổng, đây là người phụ trách phía Trần gia.”
“Ồ.” Lâm Khả Doanh trước nay luôn giữ lễ phép khi tiếp khách hàng, vội nghiêng người nhường vị trí, dịu giọng nói:
“Chào Trần tiên sinh, tôi là người phụ trách phía Hỉ Thiên cao ốc—Lâm Khả Doanh. Không biết ngài có điều gì liên quan đến việc thương hiệu của Trần gia gia nhập mà muốn bàn thêm không?”
Lâm Khả Doanh…
Trần Tùng Hiền thầm lặp lại ba chữ này trong lòng. Ngay cả cái tên cũng đẹp đến vậy.
“Lâm tiểu thư, tôi…”
Trần Tùng Hiền vừa định bước vào thang máy, lại bỗng ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt còn vương trên người.
“Lâm tiểu thư, chào em… tôi là Trần…”
Hai chữ “Tùng Hiền” suýt đã bật khỏi miệng, nhưng hắn đột ngột nuốt xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)