Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Người đàn ông tóc vàng mắt xanh đội mũ nồi khẽ nghiêng, mỉm cười khom người trước mặt Lâm Khả Doanh:
“Thân ái Lâm tiểu thư, chào cô. Mấy ngày rồi không gặp, tôi cứ tưởng cô đã rời tàu từ trước rồi.”
Từ sau khi Trình Vạn Đình lên thuyền, anh gần như không cho bất kỳ gã trai Tây nào có cơ hội đến gần Lâm Khả Doanh thêm lần nữa.
Lâm Khả Doanh vẫn giữ thái độ lịch sự, cười nhẹ nhưng không mất phần giữ khoảng cách:
“Dạo này tôi đi cùng chồng.”
Nghe vậy, Charles thoáng ngạc nhiên, trong mắt ẩn chút tiếc nuối. Nhưng với phong độ một quý ông, anh chỉ có thể mỉm cười chúc phúc:
“Ồ, vậy thì thật tuyệt. Chúc hai người hạnh phúc.”
Ngay lúc ấy, Leo – một người Pháp tới trễ một nhịp – cũng kịp chạy tới, nghe thấy câu vừa rồi liền tò mò hỏi:
“Ê, Charles, cậu đang chúc mừng ai đấy?”
“Lâm tiểu thư và chồng cô ấy.”
Chỉ một câu, như gáo nước lạnh dội thẳng lên gương mặt vẫn đang tươi cười của Leo.
“Chồng Lâm tiểu thư có vẻ hơi lạnh lùng quá.”
“Cô ấy lấy người như vậy… có thật sẽ hạnh phúc sao?”
“Hắn là thương nhân giàu có ở Cảng Thành à? Tôi từng gặp không ít người, sao chẳng có ấn tượng gì?”
“Chắc cũng chỉ dạng thường thôi.”
———
Chiếc xe băng băng trên đường cao tốc, từ cảng phía Tây Bắc Nam Phi tiến thẳng đến thành phố Kimberley – nơi được mệnh danh là thủ đô kim cương của thế giới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


