Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
———
Bãi đỗ xe ở tầng hầm toà nhà có ánh sáng lờ mờ, thế nhưng Trình Vạn Đình lại dễ dàng nhìn thấy cô gái đang ngồi trên chiếc Bentley cách đó không xa.
Cô nghiêng đầu, cười như hoa, thò người ra khỏi cửa kính xe, ngón tay xanh nhạt vẽ một vòng nhẹ trong không trung.
Ngón tay ấy, như đang ngoắc gọi anh.
Tiếng giày da đều đặn dẫm lên mặt đường tối màu. Trình Vạn Đình từng bước tiến lại gần, cúi người đối diện, ánh mắt giao nhau qua lớp đêm mờ nhòe.
“Lâm tiểu thư,” môi anh khẽ nhếch, giọng nói khàn nhẹ tựa rượu ủ lâu năm, “đi nhờ xe, vậy có cần thanh toán phí không?”
Lâm Khả Doanh nhún vai, xương quai xanh xinh đẹp lay động theo chuyển động khẽ, chuỗi ngọc bích bên cổ lấp lánh phản chiếu ánh đèn xe.
“Xem anh cũng được mắt lắm, miễn cho anh lần này.”
“Vậy thì tôi ngại quá.” Trình Vạn Đình cúi người, giọng khàn thêm mấy phần, “Phí xe… vẫn nên trả đủ.”
Dứt lời, môi anh đã phủ lên cánh môi đỏ mọng kia.
———
Má cô đỏ ửng. Ngồi ở ghế lái, bên cạnh là người đàn ông vừa “trả phí xe” bằng một nụ hôn sâu khiến cô vẫn còn lâng lâng.
Không biết là ai lời, ai lỗ.
Trình Vạn Đình chính thức trở thành hành khách đầu tiên trên xe của Lâm Khả Doanh.
Dĩ nhiên, đêm nay nơi này đã được Trình Vạn Đình bao trọn.
Bản nhạc “Thu đến dịu dàng” ngân nga giữa không gian yên tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
Công nhận c nhà số hưởng thật 😘