Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Nhờ cho thuê hai căn hộ năm trăm mét vuông, cộng thêm doanh thu từ tiệm nước đường, Lâm Khả Doanh hiện giờ mỗi tháng chẳng cần làm gì cũng đã có hai vạn năm ngàn tệ chảy vào tài khoản.
Tài sản cá nhân ngày một nhiều, sản nghiệp đứng tên càng lúc càng dày, đến một con cá mặn cũng có thể kiếm được tiền. Cô chưa bao giờ nghĩ giấc mơ của mình lại thành sự thật sau khi… xuyên không.
Từ lúc chính thức nhận cha nuôi mẹ nuôi, tần suất cô lui tới nhà họ Quách cũng tăng lên đáng kể. Đến khi thân quen hơn, cô mới biết được hai người ấy có rất nhiều bất động sản, thường xuyên đổi nhà ở như đổi gió. Gần đây họ vừa dọn về biệt thự ở Vịnh Thâm Thủy — một căn nhà mộc mạc, thậm chí không đứng tên họ. Chỉ vì muốn có một nơi yên tĩnh nghỉ ngơi.
Biệt thự Vịnh Thâm Thủy là khu biệt thự yên tĩnh bậc nhất toàn Cảng Thành, tựa núi hướng biển, phong cảnh hữu tình, vừa sang trọng vừa kín đáo.
Đã nhận năm căn cửa hàng từ cha nuôi mẹ nuôi, Lâm Khả Doanh đương nhiên không thể tay không mà đến, hiếu tâm cũng phải thể hiện rõ ràng.
Trưa hôm ấy, cô ở biệt thự lưng chừng núi bận rộn một hồi, chuẩn bị xong một khay bánh mã thầy và bánh bao thịt cua hấp, đóng gói cẩn thận, mang đến biếu hai người lớn tuổi ăn uống không được tốt.
Bánh mã thầy sau khi để lạnh trong tủ, được cắt thành từng khối vuông trong suốt, lấp lánh, lờ mờ có thể nhìn thấy nho khô và cánh hoa hồng điểm xuyết bên trong.
Bánh bao thịt cua mềm mại tròn trịa, lớp vỏ mỏng đến mức có thể thấy được nhân bên trong — một lớp nhân thịt heo và gạch cua màu vàng óng. Phần miệng bánh khéo léo xếp lại như cánh hoa, hở ra một khe nhỏ để lộ phần nhân lấp lánh.
Hoa tẩu nhìn Lâm tiểu thư vừa khéo tay lại có lòng, nhất là những món ăn rất quen thuộc, không khỏi cảm khái:
“Dì nhớ phu nhân ngày trước cũng hay làm mấy món này. Lúc đó dì còn học lỏm vài chiêu, mà rốt cuộc cũng không phải người bên đại lục, nên làm chẳng ra đúng vị.”
Lâm Khả Doanh tò mò:
“Là mẹ của anh Vạn Đình hả dì?”
“Ừ, đúng rồi.” Hoa tẩu nhắc tới phu nhân, gương mặt thoáng hiện nét buồn:
“Cậu Vạn Đình thích nhất món bánh bao thịt cua do phu nhân làm. Nhưng từ lúc bà ấy mất, cậu không ăn món đó nữa. Lâm tiểu thư, con có lòng như vậy, chắc chắn cậu sẽ cảm động lắm.”
A Trung thúc cũng cảm động không kém:
“Lâm tiểu thư đối với cậu Vạn Đình tình sâu nghĩa nặng, thật lòng thật dạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
