Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Còn chưa kết hôn, ai càng thân, vừa nhìn là hiểu ngay.
Dù sao thì... kết hôn còn có thể ly dị, chứ nhận làm con nuôi rồi, là cả đời gắn bó.
Lâm Khả Doanh chẳng ngờ mọi chuyện lại đi theo hướng này, còn chưa kịp phản ứng đã mơ màng gật đầu đồng ý.
Cô xuyên đến một thế giới xa lạ như trong tiểu thuyết, vốn dĩ chẳng có người thân hay bạn bè bên cạnh. Khó khăn lắm mới quen được vài người thật lòng đối đãi, giờ còn có cha nuôi mẹ nuôi, trong lòng sao lại không thấy ấm áp?
Huống hồ Đạt thúc và Phượng dì tính tình hiền hậu, vẫn luôn đối xử với cô như người nhà, cô đương nhiên cảm thấy vui lòng và biết ơn.
Chưa dừng lại ở đó, sau khi cô gật đầu, hai người còn nắm tay cô quay ngược trở lại công ty Hồng Thắng, vẻ mặt không khác gì đi ăn mừng.
Đạt thúc cười tít mắt, nhìn về phía Vương Vĩ Lương:
“Vương Vĩ Lương, năm đó ta với cha cậu cũng từng vào sinh ra tử, lăn lộn đủ trò. Tay nghề đánh nhau của cậu, tôi còn nhớ rõ vài chiêu đấy.”
“Tôi chẳng hứng thú với mấy chuyện đâm chém nữa đâu. Mua đất xây nhà kiếm tiền, tôi cũng lười. Nhưng con gái nuôi tôi hôm nay bị các người gọi đến nơi thế này, thôi thì xem như hiểu lầm một lần. Sau này nếu còn hiểu lầm kiểu đó…”
“Chắc chắn không dám.” Vương Vĩ Lương vội vã khom người, lòng như lửa đốt. Cô gái vốn được coi là hạt giống sáng giá trong giới giải trí, nay chẳng những là vị hôn thê của Trình đại thiếu, lại còn là con nuôi của Quách Xương Đạt. Đúng là trêu nhầm người rồi!
Trước toà nhà Hồng Thắng, sự việc đã được giải quyết êm đẹp.
Người vui nhất lúc này chính là đám cảnh sát. Không đánh nhau, không nổ súng – tuyệt vời quá rồi! Bình an vạn tuế!
Trên đường lái xe rời đi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
😹😹😹😹
-150561.jpg&w=256&q=75)

