Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Thư ký Dương kéo chiếc ghế bên trái của Trình Vạn Đình ra cho Lâm Khả Doanh, chỉnh lại vị trí rồi nghiêng người nói nhỏ: “Thái thái, mời ngồi.”
Lâm Khả Doanh bật cười: “Anh Dương, sau này gọi tôi là Lâm tiểu thư đi, gọi ‘thái thái’ nghe không hợp lắm.”
Thư ký Dương khựng lại một chút rồi gật đầu: “… Vâng, Lâm tiểu thư.”
Biết rõ chỉ là đang diễn, nhưng sau lưng anh vẫn lạnh toát cả người.
Trời xanh đất dày ơi, đại thiếu gia ơi, ngài có thấy không, nghe không, chính miệng thái thái bắt tôi đổi cách xưng hô đó!
Lâm Khả Doanh ngồi ngay ngắn giữa đại hội cổ đông của Hoàn Vũ, khẽ mỉm cười nhìn quanh căn phòng: “Tôi tin rằng chủ tịch Trình đã báo trước tình hình hiện tại. Hoàn Vũ đang rơi vào khủng hoảng, mong mọi người có thể thẳng thắn chia sẻ ý kiến, cùng nhau tìm hướng giải quyết.”
Một cô gái trẻ măng, lại còn là người ngoài công ty, vừa ngồi xuống vị trí cao nhất, không ít cổ đông đã nổi giận. Nhất là Triệu cổ đông – tức thì đứng phắt dậy định phản đối.
Nhưng Lâm Khả Doanh không hề dao động. Cô hơi ngả người dựa vào lưng ghế, hai tay đan nhau thảnh thơi đặt lên mặt bàn, giọng vẫn nhàn nhạt: “Triệu cổ đông có ý kiến với pháp luật Cảng Thành? Hay là không phục chủ tịch Trình, cho rằng anh ấy không đủ năng lực điều hành?”
Trình Vạn Đình liếc qua đám cổ đông đang ồn ào, gương mặt lạnh lùng, giọng nói vẫn điềm đạm: “Mọi người có bất mãn cũng không giải quyết được gì. Pháp luật Cảng Thành là như vậy. Nếu muốn làm lớn chuyện, không bằng chờ sau khi chúng tôi ly hôn, rồi cùng nhau ra toà cãi lý.”
Một câu nhẹ nhàng, nhưng khí thế bức người. Cả phòng lập tức im phăng phắc.
Cuộc họp tiếp tục. Trước tình hình Hoàn Vũ đang lao đao, cổ đông chia thành hai phe rõ rệt.
“Nhưng nếu cầu hoà bây giờ, Hoàn Vũ vẫn còn cơ hội vực dậy. Cố sống cố chết mà giữ, đến lúc cổ phiếu lao dốc, tài sản bị hút sạch, chúng ta còn gì để ngồi đây nữa?”
Không khí nóng lên từng phút, cổ đông cãi nhau đến mặt đỏ tai tía.
Trong lúc đó, Trình Vạn Đình – cổ đông lớn nhất, và Lâm Khả Doanh – cổ đông lớn thứ ba, vẫn ngồi im lặng, quan sát không nói một lời. Đến khi mọi người mệt nhoài vì tranh luận, cô mới từ tốn lên tiếng:
“Tôi đồng ý với đề xuất của Triệu cổ đông.”
Một câu nhẹ tênh, chẳng thèm nhắc lại chuyện xích mích cũ.
Triệu cổ đông không ngờ cô lại bất ngờ đứng về phe mình. Nghĩ đi nghĩ lại, ông ta đoán chắc cô đang tìm cơ hội bán tháo 15% cổ phần, rút lui sớm, liền lập tức mỉm cười lấy lòng: “Lâm tiểu thư đúng là người có tầm nhìn.”
Lâm Khả Doanh trong lòng cười khinh, ngoài mặt lại càng tươi hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

