Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Chuyện này, đúng là một hình phạt hoàn mỹ.
Trình Vạn Đình thật sự chưa từng nghe qua kiểu trừng phạt nào kỳ lạ như vậy. Không dao kiếm, không máu me, cũng chẳng cần mồ hôi nước mắt. Chỉ đơn giản thế này thôi ư?
Một tay anh ôm eo cô, vừa tò mò hỏi:
“Vậy thì… theo đuổi là theo kiểu gì?”
Lâm Khả Doanh vội gạt tay anh ra, nghiêm chỉnh thiết lập quy tắc:
“Hiện giờ bọn mình chưa thân thiết, anh không được tùy tiện động tay động chân.”
Trình Vạn Đình nhíu mày:
“Thế lúc nào thì mới được chạm vào em?”
Loại trừng phạt thế này, dường như còn khiến người ta khó chịu hơn cả máu me dao kiếm.
“Phải theo đúng trình tự mà em đưa ra chứ.” Cô liếc anh một cái, thấy vẻ mặt ngơ ngác lại có chút ấm ức của anh, suýt chút nữa bật cười thành tiếng. “Từ quen biết, đến thân thiết, rồi mới tới theo đuổi. Chờ em gật đầu thì mới được hẹn hò, nắm tay, ôm nhau…”
Hàng chân mày của Trình Vạn Đình chau chặt lại, gần như thành hình chữ 川.
Nếu so với cái này, có khi bị đánh một trận còn dễ chịu hơn.
++++
Trình Vạn Đình không ngờ, bước đầu tiên của hành trình “theo đuổi lại từ đầu”, lại là… phân phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Khả Doanh vô cùng nghiêm túc đưa ra yêu cầu:
“Hay là… thật ra anh không hề thấy mình đã tổn thương em?”
“Anh dọn.” Anh lầm bầm, không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể chấp nhận ký vào bản “hiệp ước bất bình đẳng” này.
Thấy anh chịu dọn ra, Lâm Khả Doanh xoa xoa lưng dưới đang mỏi nhừ, cuối cùng cũng được yên tĩnh nghỉ ngơi rồi.
……
Người giúp việc trong biệt thự đều chết lặng khi nghe tin đại thiếu gia và phu nhân… phân phòng ngủ. Hơn nữa còn là đại thiếu gia bị đuổi khỏi phòng ngủ chính!
Ai cũng ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám bàn ra tán vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)