“Loảng xoảng, loảng xoảng!” Cao Mãn Tài gõ mạnh cây gậy xuống đất: “Đủ rồi! Sáng sớm ồn ào cái gì?”
Lập tức, không gian bên ngoài im lặng hẳn.
Cao Mãn Tài tỏ ra rất hài lòng, nghĩ thầm rằng làm chủ gia đình thì lời nói phải có trọng lượng. Sau này lên tỉnh thành, ông ta sẽ càng được hưởng phúc.
Nhưng ý nghĩ này chưa được kéo dài một phút, cửa phòng đột nhiên bật mở. Gương mặt già của bà vợ ông ta vặn vẹo khó coi. Bà ta lắp bắp: “Nó... nó... có phải bị ma nhập không?”
“Tôi nghĩ là bà bị ma nhập thì có! Tối qua toi nói với bà, bà có nghe câu nào vào đầu không? Sáng sớm ồn ào, sợ hàng xóm không nghe thấy bà ra oai với con dâu à? Biết thế nào là giữ thể diện không?”
“Nó... Bùi Tú lấy đồ đạc đi rồi!”
“Không lấy đồ, bà định bắt nó dùng tay đi bắt tôm, bắt ốc cho bà chắc?”
“Không phải... Bùi Tú nó... nó mang túi đồ đi rồi!” Sợ chồng chưa hiểu rõ, Lưu Phượng Lan hơi bình tĩnh lại, bổ sung: “Nó còn mang theo cái tay nải mà nó đem đến nhà ta lúc mới về làm dâu.”
“Cái gì?”
Cao Mãn Tài chạy ra ngoài, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Bùi Tú mờ mờ dưới ánh nắng sớm. Dù vậy, ông vẫn nhận ra cô đã thay đổi, không còn như trước nữa.
Thật sự là bị ma nhập rồi sao?
…
Lạc Tịch Trấn thuộc thành phố Tùng Bắc là một trấn nhỏ điển hình của Giang Nam, hầu hết các ngôi nhà đều nằm dọc hai bờ sông. Đường làng quanh co, khúc khuỷu, cầu nhỏ nước chảy, tường trắng ngói đen. Trong ánh nắng ban mai, trấn nhỏ mang đậm nét cổ xưa, khác xa bầu không khí thương nghiệp sau này.
Nhà Bùi Tú và nhà họ Cao nằm ở hai đầu thị trấn, cách nhau khoảng hai mươi phút đi bộ. Trên đường trở về, Bùi Tú nhớ lại ký ức của nguyên chủ và đi đến kết luận nhà cô rõ ràng tốt hơn nhiều so với nhà họ Cao.
Nhà cô là một căn nhà hai tầng nhỏ, diện tích không lớn lắm. Tầng một có phòng khách và bếp, tầng hai có hai phòng ngủ. Trước sau có sân, sân trước lớn hơn sân sau.
Nhà họ Cao chỉ là ngôi nhà ngói xập xệ. Cao Mãn Tài và Lưu Phượng Lan ở phòng lớn nhất, Cao Lượng và em trai Cao Binh một phòng, Cao Linh một phòng nhỏ. Còn Bùi Tú khi lấy chồng về chỉ được ở trong phòng chứa củi.
Một tháng trước, Cao Lượng trở về từ tỉnh thành, làm thủ tục kết hôn. Rồi ngay hôm sau đã mang 2800 đồng tiền “của hồi môn” của Bùi Tú trở lại tỉnh.
Vì sao Bùi Tú lại đồng ý kết hôn với Cao Lượng? Cao Lượng đã đưa ra di thư của bà nội Bùi Tú đã qua đời ba năm trước, nói đó là ý của bà.
Sinh viên Cao Lượng, tương lai rộng mở, tại sao lại chọn cưới Bùi Tú vào lúc này? Vì nghe nói cô bán hàng ăn vặt ở bến tàu, bị đàn ông ghen ghét, phụ nữ mắng chửi.
Cao Lượng có tình, có nghĩa, có trách nhiệm, gả cho sinh viên duy nhất trong phạm vi mấy chục cây số, Bùi Tú chắc hẳn là kiếp trước đã tích đức mới có được phúc này.
Đó là những gì cư dân trấn Lạc Tịch bàn tán về lý do kết hôn của cặp đôi này, cũng là “sự thật” mà Cao Lượng và nhà họ Cao muốn cho người ngoài biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

