“A? Chuyện gì vậy?” Trần Hiểu Nguyệt không thích nhà quê, cô ta không hài lòng nhất là điểm này, dân quê chuyện lôi thôi.
Không biết chừng em trai anh ta còn phải nhờ anh ta sau này...
Ví dụ như sáng nay, khi gặp Bùi Tú nếu không biết rõ tình cảnh của cô, anh ta sẽ nghĩ cô là con cháu của cán bộ cao cấp. Chẳng lẽ, gen di truyền lại có thể kỳ diệu như vậy sao? Nếu thật sự là vậy, thì anh ta có bố mẹ như thế, liệu cả đời này có phải không thể thay đổi số phận?
Ngay cả nữ thần của anh ta - Trần Hiểu Nguyệt, cũng rõ ràng không ưa gia đình anh ta. Mỗi lần nhắc đến bố mẹ, em trai hay em gái của anh ta, dù miệng vẫn giữ nụ cười, nhưng trong mắt không giấu được sự khinh bỉ.
Lúc này, vấn đề quan trọng nhất không phải là giải quyết chuyện mẹ nằm viện hay trả lại tiền cho chú hai, mà chính là Bùi Tú!
Một cô thôn nữ chưa học xong cấp ba, sao có thể biết các cơ cấu của đại học? Thậm chí còn biết rõ phải tìm ai, phải làm gì để gây khó dễ cho anh ta.
Không thể nào! Anh ta vất vả thi đại học, vượt qua bao khó khăn để có được cơ hội này, tuyệt đối không thể để mọi thứ đổ bể như vậy.
Trần Hiểu Nguyệt thấy sắc mặt của Cao Lượng ngày càng khó coi, cô ta bắt đầu lo lắng. Chẳng lẽ Cao Lượng đã phát hiện ra những suy nghĩ trong lòng cô ta?
Một năm học đại học qua đi, cô ta ngày càng hiểu rõ bản thân hơn. Cô ta muốn tìm một người có điều kiện tốt hơn, nhưng người khác chưa chắc đã chọn cô ta. Ít nhất, trong tình hình hiện tại, Cao Lượng là người có điều kiện tốt nhất mà cô ta có thể dựa vào.
Cô ta không thể để mất Cao Lượng!
“À, sao bác gái lại bị ngã gãy chân? Anh mau về nhà xem sao đi. Lúc ốm đau, cần có người chăm sóc. Hơn nữa, anh là niềm tự hào lớn nhất của bác mà! Tối nay có chuyến xe lửa về Tùng Bắc, để em giúp anh thu dọn hành lý. Anh mau ra ga mua vé đi.”
Nhìn cô gái biết thấu hiểu lòng người, sự bực bội trong lòng Cao Lượng giảm đi không ít.
“Được rồi, anh đi ra ga mua vé. Sẽ về ngay thôi.”
Vừa đến cửa, Cao Lượng quay lại, lấy ra hai mươi đồng tiền đưa cho Trần Hiểu Nguyệt: “Hiểu Nguyệt, anh định tối nay đưa em đi ăn tiệm, nhưng chắc không có thời gian. Em cứ tự đi ăn gì ngon nhé.”
Hai mươi đồng! Gia đình Trần Hiểu Nguyệt mỗi tháng chỉ cho cô mười lăm đồng tiền sinh hoạt phí.
“Thôi, anh cầm lại đi. Mẹ anh nằm viện chắc tốn kém lắm. Anh giữ lại mà lo cho bà.” Trần Hiểu Nguyệt từ chối.
Cao Lượng nhét tiền vào tay cô: “Bảo em cầm là cầm. Về tiền bạc, em không cần lo lắng.” Ra khỏi nhà, Cao Lượng không đến ga tàu ngay, mà đi gọi điện thoại.
Sau khi cúp máy, anh ta đứng chờ ở khu vực đông người. Trong lúc chờ, Cao Lượng nghĩ về một vấn đề: tại sao Bùi Tú lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy?
Anh ta suy xét tất cả những người ở Lạc Tịch trấn.
Nếu hiệu trưởng trường tiểu học trên trấn không về hưu mười mấy năm trước, ông ấy có thể là chìa khóa cho sự thay đổi của Bùi Tú. Còn những người khác... ha ha, không ai có tầm nhìn và kiến thức như Cao Lượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)