Con chó mở mắt nhìn cô một cái.
Bùi Tú cảm thấy dường như con chó không đồng ý với ý kiến này. Chẳng lẽ nó thực sự có một chủ nhân tốt?
“Đồ không có lương tâm! Người ta có câu ‘ân cứu mạng vô lấy hồi báo chỉ có thể lấy thân báo đáp,’ hiểu không? Nếu mày muốn vô ơn thì cũng đợi sống sót rồi nói tiếp.”
Thực ra, trước đây Bùi Tú chưa từng nuôi chó hay mèo, nhưng nguyên chủ đã từng nuôi một con mèo. Cô không có kinh nghiệm sống cùng động vật nhỏ.
Bùi Tú tiếp tục ngồi xổm xuống nhìn con chó, chắc chắn rằng nó tạm thời không sao. Cô thở phào nhẹ nhõm rồi nói: “Chúng ta là giống loài khác nhau, không hiểu ngôn ngữ của nhau. Tao không hiểu mày ói gì, nhưng mày có thể hiểu tao. Gọi mày là “con chó” mãi thì cũng không được tôn trọng cho lắm. Để tao đặt tên cho mày nhé. Gọi là... Vượng Tài! Thế nào?”
Con chó đảo mắt.
Bùi Tú nhếch miệng: “Dù hơi quê một chút, nhưng cũng là mong mày sẽ mang lại may mắn. Nếu mày là Vượng Tài, tao sẽ có tiền, có thể mua thức ăn ngon cho mày. Thôi, không ép buộc mày nữa. mày không thích thì đổi tên khác vậy. Gọi là Đại Tráng đi! Khỏe mạnh, cường tráng. Ủa, mà mày là đực hay cái?”
Nói xong, Bùi Tú cúi đầu nhìn xuống bụng con chó.
Con chó xấu hổ, khẽ nhích người.
“Ồ, có bi kìa. Vậy gọi là Đại Tráng nhé.”
Trong nhà đột nhiên có thêm bệnh nhân, kế hoạch nhanh chóng lên thành phố để ly hôn của Bùi Tú đành phải hoãn lại.
Cách Lạc Tịch Trấn vài cây số, có vài người đi dọc bờ sông, vừa tìm kiếm vừa gọi to:
“Phi Hổ!”
“Phi Hổ, mày ở đâu?”
“Phi Hổ, có nghe thấy không?”
Họ kêu gọi nhưng không có phản hồi nào.
Một người mặc áo ngụy trang quay đầu lại nhìn một thanh niên có gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lạnh lùng: “Trần Dự, e rằng Phi Hổ đã...”
“Không! Phi Hổ sẽ không sao.”
Người đàn ông mặc áo ngụy trang gật đầu: “Đúng vậy, Phi Hổ sẽ không sao! Có khi nó đang trên đường về Lăng Thành rồi.”
“Liên trưởng phía trước là Lạc Tịch Trấn, hay chúng ta đến đó hỏi thăm thử?”
Người thanh niên tên Trần Dự đáp: “Không cần, Phi Hổ bị thương chắc nó không chạy xa được như vậy.”
Nói xong, Trần Dự vẫn không khỏi nhìn về phía Lạc Tịch Trấn.
Người được gọi là Liên trưởng có chút bực tức, đá một viên đá dưới chân xuống sông: “Mẹ kiếp! Đám buôn đồ cổ đáng chết! Tôi phải nhờ cảnh sát địa phương giúp đỡ. Xem tên khốn nào dám chém Phi Hổ, bắt hắn phải trả giá gấp bội!”
Sau khi trút giận, Liên trưởng xin lỗi: “Trần Dự, thật sự xin lỗi, biết vậy tôi đã không mượn Phi Hổ của cậu.”
Gương mặt Trần Dự vẫn lạnh lùng như cũ: “Phi Hổ vốn là quân khuyển. Nếu không có nó, các anh có thể ngăn được bọn buôn đồ cổ không?”
Liên trưởng lập tức nghẹn lời. Không có Phi Hổ, bọn họ thực sự khó ngăn được đám buôn đồ cổ. Theo tình báo, trong đó còn có một đứa cháu đích tôn, tam đại đơn truyền lại không ra gì. Nếu sử dụng vũ khí, rất có thể gây thương tích cho người khác, khi đó sẽ rất phiền phức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



