Thấy Vương Mậu không nói gì, chú họ Thái trước tiên cười bắt chuyện thân thích.
“Đóng cửa lại, chúng ta cũng coi như thân thích, có chuyện gì cũng dễ thương lượng.”
Tiêu Viễn Danh phản bác: “Ai thân thích với họ Vương các người?”
Chú họ Thái không tiện phản bác, chỉ có thể coi như không nghe thấy, ông ta cười chào Tiêu Cam Cúc: “Bà cậu gần đây sức khỏe vẫn khỏe chứ?”
“Nhờ phúc.” Tiêu Cam Cúc là người ân oán phân minh, bà hận Vương Liên Thăng, nhưng chưa đến mức giận lây con của em gái Vương Liên Thăng.
Chú họ Thái lại chào Tiêu lão đại, sau đó mới nhìn cô gái xinh xắn ngồi bên cạnh Tiêu Cam Cúc, “Đây là Hồng Dao phải không? Chuyện công việc của cháu, cái đó cháu… ông nội cháu đã chào hỏi chủ nhiệm Trần phòng xưởng một rồi, tháng 11 có thể đi làm.”
Tiêu Hồng Dao chưa nói gì, đã liếc thấy anh cả Tiêu Viễn Dương ghé tai chị hai nói mấy câu gì đó ở cửa, sau đó chị hai nhanh chóng đi ra ngoài.
Cô đoán anh cả bảo chị hai đến nhà chủ nhiệm Trần xác nhận tình hình có thật hay không.
Thế giới này khiến cô an tâm nhất là người nhà họ Tiêu đều rất đáng tin.
Đàm phán bắt đầu, ba người nhà Phan chen ở một bên, không dám xen vào.
Chủ yếu là nhà họ Tiêu đối phó với chú họ Thái, ngay cả Vương Mậu cũng chỉ có thể phụ họa tỏ thái độ.
Đàm phán trên địa bàn nhà họ Tiêu, người nhà họ Tiêu đông và mạnh thế, nên cả quá trình đàm phán là kiểu áp đảo.
Chú họ Thái biết nhà họ Vương có tiền và kém lý, trả giá không thành công, ông ta bèn giả vờ khó xử kéo Vương Mậu ra ngoài nhỏ giọng bàn bạc một hồi, cuối cùng đưa ra một yêu cầu, đó là nhà họ Tiêu cần viết một tờ giấy cam kết không truy cứu lần hai.
Viết giấy không khó, người nhà họ Tiêu hơi dao động, Tiêu Hồng Dao đang định ngăn cản, lại bị anh cả giành trước.
Thấy sắp đàm phán thành công, chú họ Thái hơi mất kiên nhẫn vỗ ngực cam đoan: “Tôi là người hòa giải trung gian, tôi đảm bảo cậu lớn tôi sau này không tìm các người gây phiền phức.”
Mẹ Phan cũng vỗ ngực: “Nhà chúng tôi chắc chắn cũng không đến gây phiền phức.”
Tiêu Viễn Danh liếc đối phương, đầu óc anh ta xoay nhanh, lấy mâu công mâu: “Đã vỗ ngực cam đoan có hiệu lực, vậy tôi cũng vỗ ngực cam đoan, đảm bảo sau này không tìm các người gây phiền phức. Chúng ta đều vỗ ngực cam đoan rồi, cần gì viết giấy gì chứ?”
Chặn đến mấy người đối diện không nói được gì.
Hai bên tranh chấp không ngừng, cuối cùng, Tiêu Cam Cúc nói: “Chỉ cần họ làm xong mọi chuyện, nhà họ Tiêu chúng ta sẽ không dây dưa chuyện này nữa. Lúc đầu cậu lớn các người Vương Liên Thăng muốn ly hôn để bám cành cao, nói rồi con trai thuộc về tôi, không cần ông ta bỏ tiền nuôi, sau đó ngày tháng khó khăn như vậy, tôi chưa từng đi tìm ông ta, Tiêu Cam Cúc tôi nói được làm được. Các người về nói với Vương Liên Thăng, nếu nhà họ vẫn không đồng ý, thì thôi, tôi tự nhiên sẽ tìm người đòi công đạo cho cháu gái tôi!”
Thấy Tiêu Cam Cúc đã nói đến mức này, chú họ Thái cười gượng: “Tôi đương nhiên tin được nhân phẩm bà cậu.”
Tiêu lão tam phản bác ông ta: “Ông tin được còn bắt chúng tôi viết giấy?”
“Tôi là người trung gian hòa giải truyền lời, không có cách nào mà?” Nói rồi ông ta nhìn Vương Mậu, “Về bàn bạc trước đã?”
Hai người này nói là về bàn bạc, thực tế là về lấy tiền, thời điểm mấu chốt này, nhà họ Vương đúng là sợ làm lớn chuyện.
Người nhà Phan tiếp tục ở lại nhà họ Tiêu, Vương Mậu và chú họ Thái về trước, họ đi một lúc lâu, Tiêu Hồng Mẫn đi nhà chủ nhiệm Trần dò hỏi vẫn chưa về, Tiêu Viễn Dương ra ngoài tìm.
Mấy phút sau, hai anh em cùng về, vào cửa lại thấy Tiêu Viễn Dương mặt xanh mét, Tiêu Hồng Mẫn thì đỏ mặt, cúi đầu.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
