Ánh hoàng hôn đỏ cam treo lơ lửng trên cành cây lớn, nắng chiều mang theo chút mệt mỏi và dịu dàng, xuyên qua song cửa sổ, rọi lên mặt Tiêu Hồng Dao.
Ánh sáng mờ ảo, trái lại mang đến một cảm giác an toàn khó tả.
Nửa ngày trước, Tiêu Hồng Dao biết mình đã xuyên vào sách.
Nguyên chủ Tiêu Hồng Dao, tên đồng âm với cô, là nữ phụ xuất hiện là chết ngay trong một cuốn tiểu thuyết niên đại mà Tiêu Hồng Dao từng đọc trước khi tận thế ập đến.
Lúc này, nơi đây là khu tập thể nhà máy pháo hoa quốc doanh ở huyện An Dương, một tỉnh phía Nam, năm 1985.
Ba tháng trước, nguyên chủ ra ngoài tránh mưa thì bị đá rơi trúng đầu, trở thành cô gái ngốc chỉ có trí tuệ của đứa trẻ bảy tám tuổi.
Hôm nay lại vì bất cẩn sẩy chân, ngã xuống nước chết đuối, Tiêu Hồng Dao vừa bị sóng thần cuốn đi ở tận thế vừa khéo xuyên đến đây.
“Tam Muội, ăn cơm thôi.”
Người gọi cô ăn cơm là chị họ thứ hai Tiêu Hồng Mẫn.
Cha mẹ nguyên chủ là thanh niên trí thức trở về thành phố, sau khi cha mẹ qua đời, Tiêu Hồng Dao sống cùng bà nội và gia đình bác cả.
Hôm nay để chúc mừng cô khỏi bệnh, không còn là đứa ngốc nữa, bà nội bỏ tiền thêm món.
Đặc biệt là đĩa trứng xào chua ngọt kia, trứng xào mềm mại bọc nước sốt chua cay hơi ngọt, là mùi vị cô chưa từng nếm thử trước đây.
Tiêu Hồng Mẫn thấy cô ăn ngon lành như vậy, gắp cho cô một miếng thịt, trêu: “Cha mẹ Phan Vân Tùng từ quê lên đặc biệt dẫn em đi cắt vải, không dẫn em đi ăn trưa à?”
Tiêu Hồng Dao không có ký ức của nguyên chủ, khẽ lắc đầu: “Không nhớ nữa.”
Bác cả Tiêu lão đại hỏi: “Vân Tùng biết chuyện Tam Muội khỏi bệnh chưa?”
Anh họ cả: “Chắc còn chưa biết. Xưởng hai của họ nhiều đơn hàng, thứ bảy cũng phải tăng ca.”
Ăn xong miếng cuối cùng, Tiêu Hồng Dao còn muốn thêm một bát nữa, nhưng sợ người nhà họ Tiêu nghi ngờ, cuối cùng vẫn chọn đặt bát đũa xuống.
Bác gái cả ăn xong trước, cầm ấm nước nóng rót nửa bát nước ấm vào bát cô, ăn cơm xong mọi người lười lấy cốc sứ, đều dùng bát của mình uống trà súc miệng.
Ngoài cửa có tiếng động, vợ chồng chú ba ở sân bên cạnh nghe nói Tiêu Hồng Dao khỏi bệnh, đặc biệt qua thăm.
Tiêu lão tam bước vào như ngọn núi chặn nửa cánh cửa, nhìn Tiêu Hồng Dao, cười lớn hỏi: “Hôm nay chắc nhận ra chú rồi chứ?”
Tiêu Hồng Dao ngoan ngoãn gọi: “Chú ba.”
Tiêu lão tam: “Ôi chao, được được. Người ngốc hay không chỉ cần nhìn ánh mắt là biết. Mấy tháng trước Tiểu Dao nhìn người, trong mắt trống rỗng, bây giờ có thần rồi. Không ngờ ngã xuống sông lại được cái may!”
Bác gái cả nói: “Chỉ là có vài chuyện không nhớ nổi. Thứ hai tôi dẫn con bé đi bệnh viện kiểm tra.”
Thím ba: “Tiểu Dao, cháu quên những chuyện gì?”
Những tình tiết sách không viết, Tiêu Hồng Dao đều không biết, cô chỉ có thể nói: “Nhiều chuyện lắm đều mơ mơ hồ hồ không nhớ rõ.”
“Không sao, cứ đến bệnh viện xem trước đã.” Thím ba móc từ túi ra một nắm hạt bí đưa cho Tiêu Hồng Dao và Tiêu Hồng Mẫn, rồi kéo ghế ngồi xuống, vừa cắn hạt vừa trò chuyện.
Tiêu Hồng Mẫn nhét hết hạt bí cho Tam Muội, cô đứng dậy quay đầu: “Mẹ, con ra ngoài một chuyến.”
Thím ba tai cũng thính: “Muộn vậy còn ra ngoài?”
“Có hẹn người xem mẫu áo len mới.”
Bác gái cả bưng một đĩa lạc rang đặt lên bàn, lớn tiếng nhắc con gái: “Về sớm.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
