Tuy nhiên Thụ Yêu nói cũng đúng, học giỏi y thuật, chung quy là tốt. Nếu cô học được hết bản lĩnh đó của Thụ Yêu, vậy cô sau này... sống trong xã hội này sẽ có thêm nhiều sự đảm bảo rồi.
Hoắc Tuấn Lực mỉm cười, ánh mắt anh ôn hòa nhìn Lam Vận Nhi, chậm rãi nói: "Em có thể giúp anh chữa chân anh cảm kích em còn không kịp, sao lại không tin em chứ? Vợ lão tứ, cảm ơn em, thật sự rất cảm ơn em."
Cái chân này của anh dù sao cũng đã như vậy rồi, vợ lão tứ nói muốn chữa thì cứ để cô ấy thử xem sao. Dù sao bây giờ đã là tình huống tồi tệ nhất rồi, cũng không sợ tình huống tồi tệ hơn nữa. Mà anh nói cảm ơn, ngoài việc muốn cảm ơn vợ lão tứ giúp anh chữa chân, cũng muốn cảm ơn, vợ lão tứ mấy ngày nay đã chăm sóc Tiểu Đào và Miêu Miêu.
"Nhị ca không cần khách sáo như vậy, vậy hôm nay anh cứ nghỉ ngơi cho tốt trước đã, chúng ta từ ngày mai bắt đầu chữa chân tử tế." Cô là muốn bắt đầu từ tối nay, nhưng tối nay, cô căn bản không biết a. Cô còn phải lên núi hỏi Thụ Yêu nữa, xem Thụ Yêu bảo phải làm thế nào.
Chung Thúy Đào cũng rất cảm kích nói lời cảm ơn với Lam Vận Nhi vài câu, mà sau khi cô nói lời cảm ơn xong, nhìn Chung Phụ và Chung Mẫu nói: "Cha, mẹ, hai người cho con và Tuấn Lực thêm chút thời gian nữa được không? Chân của Tuấn Lực có thể chữa khỏi, chân của anh ấy có thể chữa khỏi."
Không biết tại sao, cô đặc biệt tin tưởng Tiểu Vận, Tiểu Vận nói có thể chữa khỏi, vậy thì nhất định là có thể chữa khỏi.
Chung Phụ và Chung Mẫu nhìn Lam Vận Nhi một cái, một con nhóc vắt mũi chưa sạch như vậy, thật sự có thể chữa khỏi chân cho Hoắc Tuấn Lực? Nói thật, bọn họ là không tin. Bọn họ cảm thấy cô gái nhỏ này hoàn toàn là đang lừa gạt bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



