Lúc đó anh hỏi bà nội nếu đại ca và nhị ca nhìn thấy muốn lấy đi thì làm sao, bà nội nói, dù thế nào cũng phải giữ được chiếc nhẫn, chiếc nhẫn, chỉ có thể thuộc về vợ anh. Cho nên những năm qua chiếc nhẫn này anh vẫn luôn lén lút giấu giếm, cho đến hôm nay, mới lấy ra.
Lam Vận Nhi rũ mắt nhìn chiếc nhẫn trong tay.
Trên chiếc nhẫn này cũng có khắc chữ, khắc là mấy chữ "Bảo Nguyên Phúc Địa".
Bảo Nguyên Phúc Địa? Cái này và chiếc nhẫn của nữ chính thật sự có chút giống nhau. Trên chiếc nhẫn của nữ chính, khắc là "Phúc Địa Bảo Nguyên".
Nhìn lại chiếc nhẫn này trông cũng vô cùng giống chiếc kia, chẳng lẽ chiếc này và chiếc kia là sinh đôi? Nhưng không thể nào chứ? Trong sách có nói, chiếc nhẫn của nữ chính là độc nhất vô nhị, là vật phẩm quý hiếm duy nhất còn sót lại trên thế giới, sao có thể có sinh đôi được? Chiếc nhẫn này, chắc chỉ là tình cờ trông giống chiếc của nữ chính thôi nhỉ?
Đè nén sự nghi ngờ trong lòng, cô hỏi Hoắc Cận Thần: "Vậy sao trước đây anh không lấy ra? Sao bây giờ mới lấy ra?"
Chiếc nhẫn này nhìn là biết rất có giá trị. Nếu trước đây anh lấy ra tặng cho nguyên chủ, nói không chừng nguyên chủ sẽ không làm ầm ĩ với anh như vậy.
Hoắc Cận Thần nhíu mày: "Đây là bà nội dặn dò, bà nội nói, bảo anh kết hôn nửa tháng sau mới lấy ra. Nói thiếu một ngày cũng không được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



