Hoắc Tuấn Đạt vì chuyện hồi sáng nay nên vẫn luôn giận Tào Vân Hà, cả ngày trời không thèm ho he với mụ câu nào. Lúc này nhìn thấy đồ tốt, gã mới chịu mở miệng nói với mụ vài câu. Gã nhìn chằm chằm vào con gà rừng và con thỏ rồi gật đầu đồng ý: "Ừm, được đấy."
Lam Vận Nhi cười khẩy một tiếng, cô không lập tức thèm chấp hai kẻ đang ở trong nhà bếp, mà rảo bước đi tới trước mặt Hoắc Cận Thần. Nhìn dáng vẻ có chút mệt mỏi của anh, cô đau lòng nắm lấy tay anh và bảo: "Anh mệt rồi phải không? Mau vào nhà chính ngồi nghỉ ngơi đi, đợi cha mẹ về là chúng ta có thể khai cơm rồi."
Hoắc Cận Thần cúi đầu nhìn vào mắt cô, đôi lông mày khẽ chau lại: "Hôm nay em lên núi à? Trên núi nguy hiểm lắm, sau này đừng đi nữa."
Cô là con gái con lứa, anh chỉ sợ cô lên núi sẽ gặp phải kẻ xấu hay thú dữ. Dù sao Lang Nha Sơn sở dĩ gọi là Lang Nha Sơn chính là vì trên ngọn núi đó từng có sói xuất hiện. Tuy rằng hiện tại không còn ai nhìn thấy sói ở đó nữa, nhưng chẳng ai dám bảo đảm ngày nào đó sẽ không có một con sói bất ngờ lao ra. Hơn nữa, cô lại xinh đẹp như thế, anh rất sợ cô ở trên núi gặp phải hạng đàn ông lòng dạ bất chính, sợ gã ta làm càn với cô.
Cô mỉm cười, ánh mắt nhìn định định vào gương mặt khôi ngô của anh: "Em ra ngoài có mang theo liềm mà, có liềm hộ thân nên không sợ đâu. Với lại em cũng không đi vào tận bên trong, chỉ loanh quanh ở bìa rừng thôi."
Cô đã không nói thật cho anh biết, vì nếu nói mình lặn lội vào tận rừng sâu, anh nhất định sẽ lo lắng khôn nguôi.
Hoắc Cận Thần nắm ngược lại bàn tay nhỏ nhắn của cô, đang định nói tiếp thì từ trong nhà bếp, giọng của Tào Vân Hà lại oang oang truyền ra: "Tuấn Đạt, sáng mai anh chịu khó lên trấn bán con thỏ nhé, còn con gà rừng để tôi đem sang biếu mẹ tôi."
Tào Vân Hà hứng khởi sắp xếp, hận không thể lập tức tới ngay sáng ngày mai.
Hoắc Tuấn Đạt đáp lời: "Ừm."
Lam Vận Nhi nghe thấy cuộc đối thoại của hai vợ chồng Tào Vân Hà và Hoắc Tuấn Đạt, đôi mắt cô thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo, cô quay người bước thẳng vào nhà bếp rồi lên tiếng: "Đại ca, đại tẩu định tự mình làm chủ đồ của tôi đấy à? Tôi đã đồng ý chưa?"
Cô chưa từng thấy kẻ nào mặt dày đến mức này. Độ trơ trẽn của hai người này đúng là không có giới hạn mà!
Nhìn thấy Lam Vận Nhi từ bên ngoài đi vào, sắc mặt Tào Vân Hà sa sầm xuống, mụ khó chịu ra mặt: "Đều là người một nhà, việc gì phải nói lời khách sáo của người ngoài? Cô đã mang thứ này về thì tự nhiên nó là đồ của cả nhà. Mà đại ca cô là con trưởng trong nhà, đương nhiên có quyền quyết định những thứ này rồi. Mọi chuyện cứ chốt thế đi, sáng mai tôi xách một con sang cho mẹ tôi tẩm bổ, con còn lại để Tuấn Đạt mang đi bán lấy tiền."
"Hì hì," Lam Vận Nhi cười lạnh hai tiếng, cô liếc xéo Tào Vân Hà, giọng điệu đầy sự giễu cợt: "Đại tẩu, chị có biết chữ không đấy?"
Tào Vân Hà từng học hết tiểu học, dĩ nhiên là biết chữ, nghe vậy mụ tức giận trợn mắt quát Lam Vận Nhi: "Cô hỏi cái này để làm gì?"
Lam Vận Nhi thong thả nói: "Thế chị có biết ba chữ 'không biết ngượng' viết như thế nào không?"
Tào Vân Hà: "..."
Đây rõ ràng là đang chửi xéo mụ mặt dày không biết ngượng đây mà. Mụ lập tức nổi trận lôi đình, giơ nắm đấm định lao vào nện Lam Vận Nhi: "Con đĩ này, cô bảo ai không biết ngượng hả? Cô bảo ai không biết ngượng!"
Hoắc Cận Thần vừa bước vào phòng liền nhìn thấy Tào Vân Hà định lao vào đánh vợ mình. Sắc mặt anh tối sầm lại, anh nhanh chân chắn trước mặt Lam Vận Nhi, thẳng tay gạt phắt Tào Vân Hà đang xông tới: "Đại tẩu! Hơi một tí là động tay động chân đánh người, chị có phải là quá kiêu ngạo rồi không?!"
Vợ của anh đến một câu nặng lời anh còn chẳng nỡ nói, thế mà mụ Tào Vân Hà này lại dám giơ tay định đánh cô!
Tào Vân Hà gào lên: "Chú không nghe thấy nó đang chửi tôi à? Nó chửi tôi không biết ngượng kìa, nó..."
"Đại tẩu có biết ngượng hay không, tự chị không biết rõ sao?" Hoắc Cận Thần tức giận nói, trong ngữ điệu tràn ngập sự châm biếm tột cùng.
Lam Vận Nhi âm thầm thò tay ra sau lưng giơ ngón tay cái ra hiệu khen ngợi chồng mình. Lời này của chồng thật sự gãi đúng chỗ ngứa của cô mà!
"Hoắc Cận Thần!" Thấy vợ mình bị mắng, Hoắc Tuấn Đạt cũng gầm lên. Hắn trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng Hoắc Cận Thần, định bụng sẽ giáo huấn vài câu.
Thế nhưng, lời của hắn còn chưa kịp thốt ra thì Diêu Quế Chi và Hoắc Kiến Chương đã đi làm đồng về tới nơi.
Diêu Quế Chi vừa bước qua cổng đã nghe thấy tiếng gầm rú của Hoắc Tuấn Đạt. Bà cau mày, hướng về phía nhà bếp quát lớn: "Hoắc Tuấn Đạt, mày làm cái gì đấy? Mày cứ oang oang cái mồm lên làm gì?" Nói rồi bà vứt chiếc cuốc trong tay xuống, sải bước đi về phía nhà bếp.
Hai đứa nhỏ nhà phòng cả cũng đi ra đồng cùng Diêu Quế Chi và Hoắc Kiến Chương. Vốn dĩ Tào Vân Hà định dắt tụi nó lên trấn chơi, nhưng Diêu Quế Chi sợ tụi nó đi sẽ tốn tiền nên đã bắt dắt ra đồng.
Lúc này, Hoắc Thiên Hòa ngửi thấy mùi thịt thơm phức, liền vội vội vàng vàng chạy thục mạng về hướng nhà bếp: "Con ngửi thấy mùi thịt rồi, con muốn ăn thịt! Mẹ, con muốn ăn thịt!"
Hoắc Thiên Hòa hớt hải chạy vào phòng. Tào Vân Hà nhìn thấy con trai mình thì vội vã bảo: "Được được, để mẹ múc cho con một cái đùi gà thật to, cho con ăn thỏa thích." Nói rồi mụ định cầm bát để múc đồ ăn trong nồi ra.
Ánh mắt Lam Vận Nhi lạnh đi, cô liếc Tào Vân Hà một cái, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Diêu Quế Chi vừa bước vào nói: "Mẹ, hôm nay con may mắn nhặt được thú rừng trong núi. Chị dâu cả về nhìn thấy, liền nói muốn lấy một con gà rừng mang đi biếu nhà mẹ đẻ chị ấy. Con không đồng ý, chị ấy vừa rồi liền muốn ra tay đánh con.
Mẹ, thứ đó dù sao cũng là do con kiếm về, chị dâu cả muốn chiếm đoạt thì thôi đi, lại còn muốn đánh người. Mẹ nói xem cách làm này của chị ấy có phải là quá đáng rồi không?"
Nghe thấy Lam Vận Nhi đang mách lẻo, động tác trên tay Tào Vân Hà đột nhiên khựng lại, cô ta quay đầu nhìn Diêu Quế Chi, biện bạch: "Mẹ, là cô ta chửi người trước, cô ta chửi con không biết xấu hổ, con mới ra tay đánh cô ta. Con..."
"Không biết xấu hổ? Ha ha, cô chính là không biết xấu hổ!" Diêu Quế Chi hai mắt phun lửa trừng Tào Vân Hà, nghiến răng mắng mỏ: "Đồ Tiểu Vận kiếm về cô dựa vào cái gì mà mang đi biếu nhà mẹ đẻ cô? Cô chính là không biết xấu hổ!"
Tào Vân Hà bị mắng có chút lúng túng, nhưng cô ta cứng cổ, mặt dày nói: "Mẹ, nhà mẹ đẻ con bên đó không phải đang ốm sao. Con là thấy mẹ ốm, mới muốn mang một con gà rừng qua bồi bổ cơ thể cho bà ấy."
"Cô muốn bồi bổ cơ thể cho mẹ cô, vậy tự cô nghĩ cách mang đồ qua đó đi, cô lấy đồ của Tiểu Vận làm gì? Tiểu Vận nó nợ cô à? Nợ nhà mẹ đẻ cô à?!" Diêu Quế Chi tức giận đến mức lửa giận bốc lên ngùn ngụt, bây giờ là nhìn ngang nhìn dọc đều thấy Tào Vân Hà chướng mắt.
Tào Vân Hà còn muốn biện bạch, mà Diêu Quế Chi hừ nói: "Tôi nói cho cô biết, nếu cô dám lấy đồ của Tiểu Vận mang đi biếu nhà mẹ đẻ cô, vậy thì cô cút đi cho tôi!"
Tào Vân Hà bị lời này dọa sợ, không phải chỉ là một con gà rừng thôi sao? Sao mẹ lại nổi giận lớn như vậy?
Diêu Quế Chi ghét bỏ nhìn Tào Vân Hà một cái, lại nói: "Tôi còn thật sự muốn đuổi cô ra ngoài, thể diện của nhà họ Hoắc tôi, đều bị cô làm mất hết rồi. Cô bây giờ đi ra làng hỏi thử xem, cô xem có ai không biết cô tâm địa độc ác bị báo ứng bị chuột cắn không? Cô xem có ai không biết cô vì không chú ý vệ sinh mà mắc bệnh bẩn thỉu không? Tào Vân Hà, bây giờ trong làng không có người phụ nữ nào, có thể khiến người ta phiền phức như cô!"
Chuyện của Tào Vân Hà và Hoắc Tuấn Đạt hai người làm ầm ĩ đến mức trong làng ai ai cũng biết, bây giờ cả làng đều đang chê cười Tào Vân Hà và Hoắc Tuấn Đạt hai người.
Hôm nay Diêu Quế Chi ra đồng làm việc, còn bị người ta hỏi đến.
Lúc đó Diêu Quế Chi, chỉ cảm thấy mất mặt tột độ, lúc đó hận không thể tìm một cái lỗ nẻ chui xuống.
Trên mặt Tào Vân Hà xuất hiện vẻ hoảng loạn: "Mẹ, con không mắc bệnh, con không có bệnh."
"Hừ, người ta Miêu Thúy Hà chính là học sách y đấy, người ta nói có bài có bản. Tôi thấy cô à, phần lớn là mắc loại bệnh đó rồi!" Vừa nghĩ đến Tào Vân Hà mắc loại bệnh đó, Diêu Quế Chi cảm thấy không khí ở nơi có Tào Vân Hà đều trở nên bẩn thỉu.
"Chuyện chị dâu cả mắc bệnh con cũng có nghe nói.
Mẹ, mắc loại bệnh đó rồi, quần áo chúng ta giặt xong không thể phơi cùng chị ấy được nữa. Phơi cùng nhau rất dễ bị lây nhiễm đấy."
Lam Vận Nhi vốn không muốn nói lời này, nhưng ai bảo Tào Vân Hà thật sự là quá không biết xấu hổ, cô liền muốn chọc tức cô ta.
Huống hồ, cô nói cũng không sai, sau khi mắc loại bệnh đó, là không thể phơi quần áo chung một chỗ được, đặc biệt là quần lót.
Tào Vân Hà trợn mắt trừng Lam Vận Nhi, Lam Vận Nhi cái con tiện nhân này, nói bậy bạ cái gì thế?
Mà Diêu Quế Chi vừa nghe lời này, lông mày lập tức nhíu lại, bà giận dữ nói: "Sau này quần áo của cô ta phơi riêng, không phơi cùng chúng ta."
Nói rồi trừng mắt nhìn Tào Vân Hà: "Cút ra ngoài cho tôi, mau ra ngoài!"
Nhìn cô ta đều thấy đau mắt.
Tào Vân Hà há miệng, còn muốn nói thêm gì đó, mà Hoắc Tuấn Đạt bên cạnh cô ta, lại đi ra ngoài.
Hoắc Tuấn Đạt vừa rồi nghe những lời mẹ mắng, cũng vô cùng mất mặt.
Trong đầu nghĩ đến chuyện tồi tệ hôm nay, liền đủ kiểu bực bội.
Tào Vân Hà thấy gã đi ra ngoài, vội đuổi theo gã: "Ây, Tuấn Đạt, vậy con gà rừng đó nhà mình không mang đi biếu mẹ nữa, nhưng con thỏ kia..."
Cô ta vẫn còn đang nhớ thương chuyện con thỏ.
Tiếng mắng mỏ tức giận của Diêu Quế Chi truyền đến: "Thỏ cô cũng đừng có mơ tưởng! Con thỏ này là của Tiểu Vận, cô đừng hòng đánh chủ ý lên nó!"
Tào Vân Hà: "..."
...
Sau khi trong nhà bếp không còn Tào Vân Hà, không khí yên tĩnh trở lại.
Nhưng chỉ yên tĩnh được một chốc.
Hoắc Thiên Hòa nhìn vào trong nồi, kéo kéo ống tay áo Diêu Quế Chi nói: "Bà nội, cháu muốn ăn đùi gà, cháu muốn ăn đùi gà to!"
Diêu Quế Chi mặc dù ghét Tào Vân Hà, nhưng đối với hai đứa trẻ này lại là thật lòng yêu thương.
Bà cúi đầu nhìn Hoắc Thiên Hòa một cái, trên mặt lộ ra nụ cười, "Được, bà nội lấy cho cháu..."
Bà còn chưa nói xong, Lam Vận Nhi đã cầm lấy muôi, sau đó múc thịt gà và nấm vào một cái chậu nói: "Mẹ, mẹ đưa Thiên Hòa ra bàn ngồi trước đi. Con múc đồ ăn, múc xong sẽ bưng ra."
Diêu Quế Chi: "..."
Bà cảm thấy Lam Vận Nhi dường như là không muốn cho Thiên Hòa ăn cái đùi gà đó.
Nhưng, nhìn khuôn mặt ôn hòa kia của Lam Vận Nhi, bà lại không thốt ra được lời chất vấn.
Bà nhìn chằm chằm Lam Vận Nhi hai cái, sau đó liền kéo tay Hoắc Thiên Hòa, đi ra ngoài: "Đi, nhà mình ra bàn ngồi trước."
Hoắc Thiên Hòa ăn vạ: "Không, cháu muốn ăn bây giờ, cháu muốn ăn bây giờ!"
Lam Vận Nhi không thèm để ý đến tiểu bá vương Hoắc Thiên Hòa kia, hôm nay hai cái đùi gà này, Hoắc Thiên Hòa một cái cũng đừng hòng mơ tưởng.
Diêu Quế Chi quay đầu nhìn Lam Vận Nhi không nói một lời, dường như căn bản không nghe thấy tiếng Thiên Hòa, bà nhíu nhíu mày, trầm ngâm một giây kéo Hoắc Thiên Hòa ra ngoài: "Được rồi, lát nữa hẵng ăn!"
Sau khi Diêu Quế Chi và Hoắc Thiên Hòa ra ngoài, trong nhà bếp chỉ còn lại hai người Lam Vận Nhi và Hoắc Cận Thần.
Lam Vận Nhi bỗng nhiên quay người đi lấy một cái bát từ trong tủ bát.
Trong cái bát đó, đựng một chút gia vị làm từ thực vật, chỉ là trong gia vị đó, thêm một chút máu của cô.
Hồn phách của cô mặc dù vẫn chưa hoàn toàn dung hợp với thân thể, nhưng thân thể của cô, cũng đã có công hiệu của nhân sâm ngàn năm.
Hơn nữa hôm nay cô còn ăn linh chi hoang dã, cho nên máu của cô, là thuốc đại bổ.
Cô bưng bát, múc một chút nước luộc gà vào bát, lại múc thêm vài miếng thịt gà.
Cô đưa bát cho Hoắc Cận Thần: "Anh ăn trước một chút đi."
Hoắc Cận Thần rũ mắt nhìn cái bát, trong lòng có chút cảm động.
Hoắc Cận Thần không vươn tay ra nhận, mà là nhìn thẳng vào cô.
Anh không ngờ cô lại tỉ mỉ như vậy, còn nhớ đến người anh hai đang liệt trên giường.
Anh hai là người đáng thương nhất trong nhà, cũng là người anh em... anh kính trọng nhất.
Anh vươn tay nhận lấy cái bát, trong giọng nói ôn hòa tràn ngập vẻ biết ơn nói: "Vận Nhi, cảm ơn em."
Cảm ơn cô đã nhớ đến người nhà anh kính trọng nhất, cảm ơn cô... tỉ mỉ như vậy.
Lam Vận Nhi cười cười, "Cảm ơn cái gì, anh là chồng em, cần gì phải nói cảm ơn?"
Nói rồi liền xoay người, tiếp tục múc đồ trong nồi vào chậu.
Hoắc Cận Thần sâu sắc nhìn cô vài cái, anh thầm thề, sau này nhất định phải đối xử tốt với Vận Nhi cả đời, nhất định phải cho Vận Nhi... hạnh phúc hoàn mỹ nhất.
Hoắc Thiên Hòa nhìn chằm chằm cái đùi gà trong chậu, la hét: "Mau đưa đùi gà cho cháu, cháu muốn ăn cái đùi gà đó!"
Tào Vân Hà cầm đũa lên, vươn tay định thò vào trong chậu.
Mà Lam Vận Nhi lại vươn tay gắp cái đùi gà đó đi trước, cô gắp đùi gà vào trong bát Hoắc Miêu Miêu, vô cùng dịu dàng nói với Hoắc Miêu Miêu: "Miêu Miêu mau ăn đi, ăn rồi có thể cao lớn, cũng có thể mập mạp."
Hoắc Miêu Miêu sững sờ, không ngờ cô bé có thể được ăn cái đùi gà lớn này, cô bé lập tức có chút luống cuống tay chân, có chút sợ hãi liếc nhìn Hoắc Thiên Hòa và Tào Vân Hà bọn họ một cái.
Tào Vân Hà lập tức sầm mặt, cô ta trừng mắt nhìn Hoắc Miêu Miêu một cái, vươn tay muốn đi giật lại đùi gà: "Chỉ là một đứa con gái ranh, ăn đùi gà cái gì. Ăn miếng gà là được rồi!"
Ánh mắt Lam Vận Nhi tối sầm lại, cô ngăn cản hành động của Tào Vân Hà, giọng nói có chút lạnh lùng: "Chị dâu cả, chị quên trước đây mẹ nói thế nào rồi sao? Mẹ nói, bây giờ là thời đại mới, thời đại mới là nam nữ bình đẳng. Sao, chị muốn bác bỏ lời của mẹ, muốn vả mặt mẹ sao?!"
Một câu nói, đã chặn họng Tào Vân Hà.
Tào Vân Hà cứng đờ ở đó, có chút không biết nên tiếp lời thế nào, nhưng nhìn dáng vẻ muốn ăn đùi gà của con trai, cô ta chuyển ánh mắt sang Diêu Quế Chi.
Mẹ rất thương đứa cháu trai này, mẹ có thể giật lại đùi gà.
Diêu Quế Chi quả thực là muốn cho cháu trai ăn đùi gà, nhưng Lam Vận Nhi đã nói lời đó rồi, bà làm sao đi giật?
Bà đi giật, không phải là tự vả mặt mình sao?
Bà thò đũa vào trong chậu: "Không phải còn một cái sao? Đưa cái còn lại cho Thiên Hòa là được rồi."
Lam Vận Nhi nói: "Cái còn lại vừa rồi con bảo Cận Thần bưng cho anh hai rồi."
Diêu Quế Chi: "..."
Tào Vân Hà thấy con trai mình không có đùi gà ăn, cô ta trầm mặt bất mãn lầm bầm: "Một người ngày nào cũng nằm trên giường cái gì cũng không làm ăn đùi gà làm gì? Đây không phải là lãng phí sao?"
Âm thanh này mặc dù hơi nhỏ, nhưng tất cả mọi người trên bàn đều nghe thấy.
Diêu Quế Chi rụt tay về, ánh mắt hung hăng trừng Tào Vân Hà nói: "Ngậm cái miệng thối của cô lại! Cho dù nó ngày nào cũng liệt trên giường cũng tốt hơn cái thứ mất mặt xấu hổ là cô! Cái thứ mất mặt xấu hổ như cô, cho cô húp nước canh cũng là lãng phí!"
Tào Vân Hà: "..."
Cô ta bị mắng đến đỏ bừng mặt, trong lòng nghẹn cục tức nhưng không dám mở miệng.
Hoắc Thiên Hòa thấy không có đùi gà ăn, ném đũa đi: "Không có đùi gà cháu không ăn cơm tối nữa, cháu không ăn cơm nữa!"
Chung Thúy Đào nhìn nhìn Hoắc Thiên Hòa, cô nhíu mày, vươn tay muốn đi gắp đùi gà trong bát Hoắc Miêu Miêu cho Hoắc Thiên Hòa ăn.
Nhưng, Lam Vận Nhi lại nhìn cô nói: "Miêu Miêu đều gầy thành bộ dạng này rồi, nhìn là biết suy dinh dưỡng. Con bé nếu cứ tiếp tục gầy như vậy, cơ thể sẽ suy sụp đấy."
Câu nói này, khiến Chung Thúy Đào dừng động tác, cũng khiến Chung Thúy Đào đỏ hoe hốc mắt.
Đều là cô vô dụng, để con gái phải chịu khổ theo cô.
Diêu Quế Chi nhìn Hoắc Miêu Miêu một cái, Hoắc Miêu Miêu quả thực là gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, mà ngược lại Hoắc Thiên Hòa, Hoắc Thiên Hòa mập mạp mũm mĩm, thịt trên mặt đều sắp dồn lại một chỗ.
Trong lòng Diêu Quế Chi đột nhiên có chút không phải tư vị.
Lam Vận Nhi vén những sợi tóc vụn bên tai, lơ đãng hỏi: "Vậy các người muốn tôi làm thế nào? Là đền tiền cho các người, hay là đền cái gì cho các người?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)



Chương nào cũng cắt cụt