Vì thế hễ Tề Nghị không có nhà là Giang Lê lại ra ngoài chơi.
Cô ngại mệt nên không muốn đi quá xa, chỉ làm quen được với hai cô bạn ở mấy nhà gần đó, đều là những thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi chưa gả chồng, một người tên Vương Xuân Vũ, một người tên Tống Thu.
Chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, họ đã cực kỳ yêu quý Giang Lê, mở miệng ra là "Giang Lê cậu giỏi quá": "Giang Lê cậu xinh quá": "Giang Lê cậu thông minh thật đấy".
Giang Lê vốn thích nghe người ta khen mình, thích chơi với những người hay nịnh hót, điểm này cô rất dũng cảm thừa nhận.
Hôm đó, Giang Lê và Vương Xuân Vũ đang trò chuyện trong sân nhà Tống Thu thì bất chợt thấy Tề Nghị đi ngang qua.
Anh đã vào núi bắt được con gà rừng kia!
Tề Nghị vô tình quay đầu lại, vừa thấy Giang Lê, trong mắt như có ánh sáng nhưng lại hơi lúng túng xách cánh con gà rừng kia, dừng lại đỏ mặt hỏi Giang Lê: "Em có... về nhà không?"
Giang Lê gật đầu đi tới, sóng vai cùng anh về nhà, phía sau Vương Xuân Vũ và Tống Thu nhìn theo đầy ngưỡng mộ, trong lòng thầm nghĩ sau này cũng phải tìm một người như anh Tề Nghị, vừa đẹp trai, khỏe mạnh lại còn biết thương vợ như Giang Lê vậy!
Sao trước đây họ lại không nhận ra anh Tề Nghị là người như thế nhỉ?
Giang Lê nhìn con gà rừng béo mầm, nở nụ cười hài lòng: "Tốt lắm, có thể ăn một bữa thịt ngon rồi."
Tề Nghị lại bắt đầu thấy xót xa, cảm thấy Giang Lê gả cho mình thật chịu thiệt thòi, hôm nọ nghe nói Giang Hồng bữa nào cũng được ăn thịt.
Hơn nữa con gà rừng này cũng chưa chắc đã ăn được...
Anh thấp thỏm cúi đầu nói: "Nó ăn phải thứ không sạch sẽ, phải nuôi thêm hai ngày nữa."
Giang Lê cũng nhận ra con gà rừng này quả thật không có tinh thần, tiếc nuối gật đầu, kéo góc tay áo Tề Nghị: "Vậy em muốn ăn khoai lang nướng."
Tề Nghị vì cái chạm nhẹ nơi đầu ngón tay Giang Lê mà cả người cứng đờ, cổ họng Tề Nghị thắt lại: "Được, anh nướng cho em."
"Em không muốn nướng trong lò đâu." Giang Lê khịt khịt cái mũi nhỏ: "Chiều nay em thấy có người đốt lửa hoang, lúc đó em đã nghĩ nếu ném mấy củ khoai vào nướng thì chắc chắn sẽ thơm lắm."
Tề Nghị ngẩn người, lập tức đồng ý: "Được."
Tề Nghị nướng tổng cộng ba củ khoai lang, đều đưa cho Giang Lê ăn.
Nhưng Giang Lê làm sao ăn hết được nhiều như vậy, Tề Nghị bóc cho cô một củ khoai nướng nóng hổi đen nhẻm, lộ ra lớp thịt vàng óng mềm mại bên trong, còn chảy cả mật, cắn một miếng đúng là mỹ vị nhân gian.
Tề Nghị bóc xong cho cô, không biết thế nào mà đường nét xương hàm đẹp đẽ cũng dính đầy muội than đen thui.
Giang Lê không nhịn được phì cười: "Anh cũng ăn một củ đi."
Tề Nghị bị nụ cười của cô làm cho ngây ngất không dám ngẩng đầu nhìn nữa, gần như vùi mặt vào củ khoai lang mà gặm.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
