Mặt Lâm Phượng Anh tái mét, chưa kịp trả lời thì Tư Bác Dịch đã gằn giọng: "Các người nói gì thế? Bình thường rảnh rỗi là tụ tập bêu xấu người khác."
Mấy bà cô lắm mồm lập tức im bặt trước tiếng quát của anh ấy.
Lâm Phượng Anh tính tình ôn hòa, không dám cãi lại ai, bà đưa đôi giày lên bàn trưởng thôn. Ông ghi sổ xong hỏi: "Quyên bao nhiêu tiền?"
"Không quyên..." Lâm Phượng Anh cúi đầu xấu hổ, mặt đỏ như mặt trời xuống núi.
"Phượng Anh à, nhà các cô bây giờ khá giả, Tư Thần còn làm bác sĩ ở bệnh viện, không quyên góp chút nào thì không được. Tôi là người độc thân già cả mà cũng quyên 5 đồng đấy." Người nói là Lý Quý Căn, một gã độc thân già trong thôn. Hồi xưa ông ta cũng tính cưới Lâm Phượng Anh, nhưng bị bà và 3 đứa con khinh thường nên ông ta vẫn còn hận đến bây giờ, cố tình làm khó Lâm Phượng Anh.
Tư Bác Dịch và Lâm Phượng Anh cũng hiểu số tiền gia đình quyên thật sự ít ỏi, nhưng không tiện nói gì, đang định bụng ra về thì nghe giọng nói trong trẻo vang lên.
"Mẹ ơi, mọi người đi quyên góp tiền sớm thế à?"
Mọi người quay lại nhìn, thấy Đông Dao đầu quấn băng trắng, tươi cười bước tới.
Phần lớn phụ nữ trong thôn không ưa Đông Dao, cho rằng cô trông như yêu tinh, không đứng đắn, nhất là khi cười, giống như đang quyến rũ đàn ông vậy. Thêm cái eo nhỏ mảnh chỉ cần siết một cái là đứt, trông không giống phụ nữ lao động. Nhưng phải công nhận cô cười rất đẹp, khiến một số đàn ông nhìn chằm chằm.
Ha! Tư Thần học nhiều quá nên ngu luôn rồi, vợ xinh đẹp thế mà cưới xong nửa tháng không chịu động vào.
"Đông Dao, con..."
Lâm Phượng Anh lo lắng, đám người này thích bêu xấu người khác, Đông Dao từ nhỏ lớn lên ở thành phố, làm sao hiểu những lời mỉa mai? Đông Dao cười ngắt lời bà: "Con biết mẹ đi một mình sẽ lạc đường, nên đi loanh quanh một hồi mới tìm được đây."
Lâm Phượng Anh và Tư Bác Dịch đều sững sờ, cô đang diễn kịch gì thế? Đông Dao không để ý đến vẻ mặt ngạc nhiên của hai mẹ con, lấy từ túi ra một xấp tiền gọn gàng: "Trưởng thôn, đây là tiền cháu và Tư Thần quyên góp, tổng cộng 65 đồng."
Không chỉ trưởng thôn và Cố Hồng Vệ mà ngay cả những người xung quanh cũng sững sờ.
Trời ạ, cả năm bán lúa còn chẳng được nhiều tiền thế, ấy vậy mà cô quyên những 65 đồng.
"Nhiều quá!" Cố Hồng Vệ nhìn Đông Dao vẫn còn băng trên đầu, ánh mắt đầy bất ngờ. Mọi người quyên 2-3 đồng, họ hàng 10 đồng, cô lại quyên 65 đồng, dù nhà giàu cũng không thể quyên nhiều thế!
Đông Dao nói nhẹ nhàng: "Nếu anh cảm thấy áy náy thì coi như đây là tiền anh vay, tương lai ra trường có việc làm trả lại cho chúng tôi là được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)