Nói xong, anh không nói gì thêm, quay người rời đi.
Tống Thời Khê không để lời của Tần Việt trong lòng, lại tập trung sự chú ý vào việc là quần áo.
Thiếu tiền thì cứ nói? Nói thì dễ, cô phải nói với ai đây?
Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình, đây là đạo lý mà Tống Thời Khê đã hiểu được sau khi chịu vô số thiệt thòi từ nhỏ đến lớn.
***
Buổi sáng ngày hôm sau không có tiết, Tống Thời Khê lại dậy sớm, sau khi rửa mặt xong, đi vòng qua cuối giường đến trước bàn trang điểm, kéo rèm cửa sổ ra, ánh nắng lập tức tràn vào.
Cây tú cầu gỗ ở sân sau vươn những cành dài về phía cô, dường như chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm vào những bông hoa trắng đáng yêu đó.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, đường nét diệu dàng tự nhiên.
Dưới hàng lông mày cong cong là đôi mắt hồ ly quyến rũ, mũi nhỏ nhắn cao thẳng, cánh môi ướt át.
Ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, vóc dáng cân đối, từ đầu đến chân dường như không thể tìm ra lỗi nào.
Nhưng nhìn kỹ hai mắt có thể phát hiện ngọc có tỳ vết, ví dụ như da không đủ sáng, khí huyết không đủ, dưới mắt có quầng thâm, trán và cằm có mụn, tóc dài xơ rối chẻ ngọn, gù lưng….
Làm ảnh hưởng vẻ đẹp này.
Mà cô làm blogger lâu như vậy, để tạo ra những hình ảnh và video hiệu quả, nâng cao và củng cố độ bám dính của người hâm mộ, có thể nói là đã tự mình thử qua tất cả các phương pháp làm đẹp trên thế giới.
Đồng thời còn kiên trì sinh hoạt điều độ, dưỡng sinh, vận động, yoga….
Nhìn khuôn mặt đầy những khuyết điểm nhỏ, Tống Thời Khê hít một hơi thật sâu.
Lần đầu tiên cảm thấy mình có bệnh cưỡng chế, hận không thể lập tức ra tay với nó, khôi phục vẻ tinh xảo như trước đây.
Nhưng trong việc điều dưỡng da và vóc dáng thì không thể vội được, chỉ có thể từ từ.
Mà hiện tại, điều quan trọng hơn là phải nắm bắt cơ hội, tranh thủ lúc còn nóng mà kiếm tiền mới đúng.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, muốn bán quần áo nhanh chóng, thì bên cạnh tốt nhất nên có một bảng hiệu sống.
Mà không có gì thích hợp hơn chính cô, mấu chốt là tự mình làm việc cho mình, miễn phí!
Hôm qua lúc nộp tiền thuê nhà thì rất sảng khoái, bây giờ nghĩ lại chỉ thấy đau lòng.
Nhưng chuyện đã qua rồi, hối hận cũng vô dụng, huống chi số tiền này nhất định đáng giá!
Tống Thời Khê thu hồi suy nghĩ, lấy ra con dao nhỏ mà nguyên chủ dùng để gọt bút chì từ trong ngăn kéo.
Sau khi lau sạch sẽ, lập tức ra tay nhanh chóng và chính xác với hàng lông mày lộn xộn, tỉa tót gọn gàng.
Trên bàn có một số sản phẩm chăm sóc da và mỹ phẩm thịnh hành trong thời đại này, kem dưỡng da, dầu con trai, dầu hoa quế, phấn nén, giấy phấn, bút kẻ mày, son môi….
Một số nhãn hiệu Tống Thời Khê còn chưa từng thấy, nhưng điều kiện có hạn, cô không quan tâm nhiều như vậy.
Cô nghiên cứu một chút, dành mười mấy phút để trang điểm nhẹ nhàng cho mình.
Hôm nay cô chọn một chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc dài tết thành bím tóc đuôi ngựa buông xõa trước ngực.
Bên má cài một chiếc kẹp tóc hoa nhỏ tinh xảo làm điểm nhấn, tổng thể trang điểm thanh lịch nhã nhặn, một nụ cười khó che giấu vẻ đẹp, đẹp đến mức khiến người ta phải sáng mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



