Không cần phiếu vải, chỉ hai hào một thước, vải vụn đều cân theo cân, một cân năm hào, cả một túi lớn cũng chỉ mới một cân.
Còn vải nguyên tấm, một người cũng không thể lấy quá nhiều, anh và Tề Kiệt mỗi người lấy hai mươi mét.
Vốn định mang ra chợ đen bán lại kiếm một khoản, nhưng không ngờ vừa mới bày hàng, đã nghe nói có Đội băng đỏ đi bắt đầu cơ trục lợi.
Lúc đó, anh đành gửi hàng ở nhà một người dân, hôm nay khi trở về mới tiện đường qua trả phí trông giữ rồi mang vải về.
Cũng không biết tại sao, bây giờ việc bắt đầu cơ trục lợi lại nghiêm ngặt hơn trước, tạm thời không thể đến chợ đen được.
Số vải này dù không bán được, cũng vừa hay có thể may ít quần áo và chăn cho con.
Nhưng lúc này chắc chắn không thể mang ra, chỉ sợ vừa đưa cho Vương Tuyết, cô có thể lập tức gửi về nhà.
Cố Quân có lúc cũng không hiểu nổi, Vương Tuyết là một người kiêu ngạo như vậy, sao lại cam tâm tình nguyện để gia đình bòn rút?
Càng không hiểu nổi, gia đình cô đã có thể nuôi cô học hết cấp ba, đáng lẽ phải thương con gái chứ, nhưng sao lại hết lần này đến lần khác yêu cầu con gái đi làm ở nông thôn gửi tiền gửi lương thực về nhà?
***
Hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Lâm Thư đang ngủ say, trong mơ màng nghe thấy tiếng gõ cửa, còn có tiếng gọi của một người đàn ông: "Tôi đi đây."
Lâm Thư nghe tiếng gọi, đột nhiên tỉnh giấc, đáp: "Đợi tôi một lát!"
Cô vén chiếc chăn mỏng, xỏ đôi giày vải vào, tiện tay vuốt lại tóc rồi buộc lên, còn chưa kịp soi gương đã vội vàng ra khỏi phòng.
Cô cũng không kịp súc miệng, xách giỏ rồi đi ra sân.
Lúc này Cố Quân đã đợi ở cổng sân.
Cô bước nhanh ra ngoài sân, nói: "Tôi xong rồi."
Lâm Thư nhìn bàn tay to rộng đó, do dự một chút, rồi vẫn đặt tay mình lên tay Cố Quân.
Lớp chai sạn dày cộm, sờ vào rất cứng, gần như không cảm nhận được chút mềm mại nào.
Nếu không phải vì chưa thân, cô đã muốn xem thử vân tay trên ngón tay anh còn hay không.
Đợi Lâm Thư đứng vững vàng trên bờ ruộng, Cố Quân cũng buông tay ra, bước xuống ruộng, nhường đường cho người phía sau, nói: "Cô đi trước đi."
Đường ruộng toàn bùn ướt, dễ trơn trượt, anh đi sau, có sự cố gì cũng có thể phản ứng ngay lập tức.
Lâm Thư hiểu ý anh, cũng không tỏ ra mạnh mẽ, dù sao người khác còn có thể đi nhầm ruộng rau nhà mình, huống hồ là nguyên chủ chẳng bao giờ quan tâm đến việc gì.
Đường khó đi, Lâm Thư đi rất chậm.
Cô cứ đi thẳng về phía trước, Cố Quân bảo cô rẽ trái thì rẽ trái, rẽ phải thì rẽ phải.
Họ đến sớm, vẫn chưa đến giờ làm việc, ở các mảnh đất phần trăm khác cũng có khá nhiều người đang nhổ cỏ dại, hoặc hái rau.
Những người này khi thấy Cố Quân, đang định chào hỏi, nhưng khi nhìn thấy Vương Tuyết đi trước anh, ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên.
Hai vợ chồng này kết hôn cũng gần nửa năm rồi, đây là lần đầu tiên họ thấy hai người cùng nhau ra đồng làm việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


