Hứa Văn Lệ nói Tạ Miêu đến từ một thôn núi nhỏ có thể thi được hạng nhất toàn huyện, đừng nói đến Tào Khiết, hai bạn học của Tào Khiết cũng không tin.
Càng miễn bàn đến chuyện cô còn nói Tạ Miêu thi đạt hạng 9 toàn thành phố.
Phải biết rằng, bất kể là thi cấp ba hay thi đại học huyện Hồng Hà xưa nay đều không được nhắc trên xếp hạng thành phố, bởi vì căn bản không cạnh tranh được học sinh Nhị Trung thành phố.
Học sinh trong huyện muốn đứng vào top 20 toàn thành phố đều là chuyện nằm mơ giữa ban ngày, hạng 9? Hoang tưởng hả?Vẻ thất thố qua đi trong nháy mắt, Tào Khiết vội vàng điều chỉnh lại biểu cảm, mang theo giọng điệu có chút không tán đồng cười gượng, “Không muốn nói đừng nói là được, tôi cũng không ép cậu, làm gì mà nói đùa kiểu này? Dọa tôi sợ hết hồn.
”“Chuyện thế này có gì hay mà nói đùa?”Hứa Văn Lệ kỳ quái liếc nhìn cậu ta một cái, “Cổng trường học trong trấn Kiến Thiết treo biểu ngữ giấy trắng mực đen viết như vậy, là thật hay giả vừa nhìn là biết rồi, tôi cần tung tin bịa chuyện này không?”Cổng trường học trong trấn Kiến Thiết treo biểu ngữ viết như vậy?Chẳng, chẳng lẽ lời cậu ta nói là thật sao!Trên mặt ba người Tào Khiết đều viết rõ không thể tin nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


