Tạ Miêu khó khăn vịn lưng ghế bên cạnh, cũng may bản thân trước khi ra ngoài không ăn quá nhiều, bằng không nói không chừng bữa cơm tối qua cũng có thể phun ra.
Đang chửi thề, một tiếng hét thảm thiết bên tai vượt qua âm thanh ồn ào trong xe.
Tạ Miêu quay đầu lại nhìn, thấy một người đàn ông nhếch miệng lộ ra hai hàm răng vàng khè, trừng mắt nhìn Cố Hàm Giang chửi ầm lên, “Thằng… Thằng nhãi ranh mày làm gì thế? Mẹ nó mày muốn chết à mà xen vào chuyện người khác! Mau buông tay cho ông mày!”Cố Hàm Giang không nói lời nào, chỉ gia tăng lực bóp tay đối phương, sự hung ác trong đôi mắt vốn đen như mực dần tuôn trào.
Tạ Miêu sửng sốt, lúc này mới phát hiện bàn tay ố vàng khói thuốc của người đàn ông kia cách ngực của cô một khoảng chưa đến một thước.
Cô giận dữ, tìm được chân người đàn ông kia hung hăng đạp mạnh một cái, còn nghiền mấy cái.
Người đàn ông kia đồng thời chịu đau hai nơi, lập tức nhe răng trợn mắt, đau đến không nói lên lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
