Từ khi Tạ Miêu bắt đầu chạy đến nhà họ Ngô, một hai đòi làm này làm kia cho nam chính thì trong túi bà đều để sẵn thứ này.
Cô sợ nam chính đối xử với cô như em gái nên kêu bà nội mua phấn cho mình, muốn trang điểm cho trưởng thành.Ừ, trưởng thành…Cũng không biết tác giả sắp xếp cho cô cái não chỉ biết yêu đương khi mới 15 rốt cuộc bị suy đồi đạo đức hay là mất hết nhân tính nữa.Tạ Miêu vừa chửi thầm vừa rửa mặt xong, nhìn thấy cô gái có đôi mắt đào hoa và môi anh đào, mỗi cái nhăn mày, mỗi một nụ cười đều đẹp động lòng người trong ký ức phản chiếu lần nữa qua chiếc gương, cuối cùng cũng thoải mái, ngồi xuống bàn làm bài.Trước kia chưa khôi phục ký ức thì thôi, bây giờ đã biết hướng đi tương lai nên dù sao cô cũng phải tính toán cho bản thân sau này.Thôn Bắc Xá ở vùng núi hẻo lánh, ngoại trừ trồng trọt thì con đường tốt nhất trước mắt cũng là đến nhà xưởng làm công nhân mà thôi.Tạ Miêu nghĩ đến cảnh tượng mình khuôn mặt đầy khắc khổ ôm con đào đất, lại nghĩ xa xăm bản thân mình vào tuổi trung niên, bởi vì nghỉ việc mà tuyệt vọng chạy khắp nơi tìm công việc nuôi gia đình, lập tức quyết tâm nỗ lực học tập.Cô chỉ có tấm thân bé nhỏ với đôi vai không thể gánh, đôi tay không thể nâng được, thêm cả kỹ năng học hành rỗng tuếch.
Nghề trồng trọt cũng không hợp với cô, cô thấy nên làm lại nghề cũ, thành thật cút đi thi đại học là được rồi..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Cứ bị dính đoạn đọc khá là khó chịu ấy



-495035.jpg&w=256&q=75)