Sau khi ý thức được bản thân đến đây làm gì thì lại đi lên trước: “Tôi đến tìm Phương Kiếm Bình để tìm hiểu tình hình một chút.”Cha Trương nhịn không được hỏi một câu: “Không phải đã hỏi rõ ràng hết rồi sao?”“Lại xác định thêm một số chuyện.” Công an đưa một phong bì ra: “Phương Kiếm Bình, đây là của anh sao?”Phương Kiếm Bình nhìn một chút rồi gật đầu: “Là của tôi.”Trương Tiểu Phương cười lạnh một tiếng.Công an sửng sốt trước tiếng cười của cô.Cha mẹ cô và Phương Kiếm Bình cũng đều nhịn không được cùng quay đầu nhìn về phía cô.Trương Tiểu Phương trợn trắng hai mắt: “Trẻ con đều biết chuyện gì đang xảy ra, đúng hay không? Đoạn Y Nhiên không phải là kẻ ngốc, người kia muốn cô ta tin rằng người hẹn cô ta ra ngoài chính là Phương Kiếm Bình thì khẳng định sẽ dùng phong bì của Phương Kiếm Bình rồi.
Có khi còn sẽ bắt chước chữ của anh ấy nữa.” Cô ghét bỏ nhìn vị công an kia: “Anh vẫn luôn phá án như thế này à? Còn lâu anh mới điều tra xong vụ án này.”Công an nghẹn họng.“Tiểu Phương!” Cao Tố Lan trừng mắt nhìn cô: “Sao lại nói bậy mấy lời nói thật như thế.”Công an đã tắt thở.Phương Kiếm Bình lại buồn cười, anh xem như đã hiểu được, Trương Tiểu Phương ngốc nghếch như vậy không phải là do bị cha mẹ của cô đánh, mà là do di truyền, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy.Cha Trương cũng nhịn cười hỏi: “Bên trên có phải là chữ viết tay của Kiếm Bình không?”Cảnh sát thở dài một hơi và lấy bức thư ra, nhưng không dám đưa cho anh, sợ rằng anh có ý định hủy hoại bức thư.Phương Kiếm Bình nhìn kỹ một lúc sau đó lắc đầu: “Đây là chữ viết tay của anh trai tôi.”“Anh trai của anh?” Vị công an khó hiểu.Phương Kiếm Bình suy nghĩ một lúc: “Nếu thật sự là Lưu Quý Tân thì có thể giải thích được.
Ông nội của tôi vẫn luôn dặn dò là dù xuống nông thôn cũng không được quên học tập.
Tôi không có sách giáo khoa lớp 12 nên ông nội đã nhờ anh trai tôi đưa sách giáo khoa cấp ba của anh ấy cho tôi.
Lưu Quý Tân đã từng mượn sách của tôi, trong sách đều là chữ viết tay của anh trai tôi.” Anh dừng lại một chút: “Tôi và anh trai trước đây đã cùng luyện tập một loại phông chữ khi còn nhỏ.
Anh ấy không kiên trì tập luyện nên có một số chữ viết giống tôi, nhưng có một số chữ thì không đẹp như chữ của tôi.
Để tôi viết lại một bản cho anh so sánh.”Công an nhìn chiếc bánh bao hấp trên tay của anh.Trương Tiểu Phương mở miệng nói: “Ăn trước đi, để cho anh ta chờ.”Công an thở dài, cũng chỉ có kẻ ngốc mới đúng lý hợp tình như vậy: “Phối hợp với cơ quan công an để phá án chính là trách nhiệm của mọi công dân.”Trương Tiểu Phương đương nhiên hiểu điều này.Cô dám nói cô là sinh viên đại học thì tuyệt đối sẽ hiểu được nhiều điều hơn những người từ quân đội chuyển sang làm công an như anh ta: “Tôi còn chưa tính sổ với anh chuyện anh đang oan uổng anh ấy là tội phạm đấy, đừng có quá đáng quá.”Công an nhịn không được phải giải thích: “Là người tình nghi.”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)