Nhớ có câu chuyện vào những năm 60, có thôn dân đi bộ đến quặng than đá Sơn Tây Dương Tuyền để kéo than. Thanh niên 20 tuổi, chân chính là nghé mới sinh không sợ cọp, một người một xe kéo, nhấc chân lên là đi. Trừ bỏ hơn 30 dặm là đất bằng, còn lại hơn 300 dặm, tất cả đều là đường núi leo dốc uốn lượn. Đói bụng thì cắn hai miếng lương khô mang theo từ nhà, mệt nhọc thì dừng xe nhỏ lại ven đường chợp mắt ngủ một lúc. Gần 400 dặm đường, đi mất gần 7 ngày 7 đêm.
Hiện giờ ngược lại còn tốt hơn nhiều, công ty quặng than mở rộng phạm vi cung ứng nhiều hơn trước kia một chút.
Nhưng cũng vẫn rét, bởi vì "Nghèo"!
Sáng sớm hôm nay, đồ ăn chỉ có hai món là cải thảo muối và củ cải muối, nhưng cơm thì ăn bao no. Trong nhà, mấy người phụ nữ đều không ăn nhiều, toàn nhường cho cha Tống và Tống Thanh Phong ăn, ngay cả Khổng Yên cũng ngoan ngoãn chỉ ăn nửa bát cơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

